Chương 42: (Vô Đề)

Tuổi thơ của Lục Giai Tình là bản sao của tuổi thơ Lục Gia Lương. So với Lục Gia Lương, Lục Giai Tình may mắn hơn vì có anh trai bầu bạn. Còn trong tuổi thơ của Lục Gia Lương, những người ở bên cạnh anh nhiều nhất lại là các thầy gia sư và cô bảo mẫu.

Lục Giai Tình là một cô bé rất thích chưng diện. Lục Gia Lương đã thay cho em gái mình một chiếc váy xinh xắn, rồi ở bên cạnh cô em đang chìm vào "giấc ngủ sâu" để đợi ba mẹ quay về. Khi đó Lục Gia Lương vẫn chỉ là một cậu bé, cô độc canh chừng bên em gái. Điều quan trọng là anh đã đợi được ba mẹ trở về.

Thế nhưng điều khiến anh thất vọng là ba mẹ anh cũng không ở lại lâu thêm dù Lục Giai Tình đã qua đời. Họ bận rộn với công việc, tựa như chỉ trở về để hoàn thành một nhiệm vụ, vội vã đến rồi đi. Chẳng bao lâu sau, trong căn phòng rộng lớn một lần nữa chỉ còn lại mỗi mình Lục Gia Lương. Đến cả em gái cũng không còn nữa.

Lúc ấy Lục Gia Lương bỗng rơi vào trạng thái hoài nghi về sự tồn tại của chính mình. Anh không biết ý nghĩa của việc mình xuất hiện trên cõi đời này là gì. Anh nghĩ, nếu một ngày nào đó mình cũng chết đi, thì điều nhận được chẳng qua chỉ là nỗi buồn thoáng qua của ba mẹ. Có lẽ họ sẽ rất nhanh chóng lao đầu trở lại vào guồng quay công việc, hoặc một thời gian sau sẽ sinh một em bé khác, lặp lại cuộc đời của anh... Lục Gia Lương không nghĩ ra được có ai sẽ đau buồn vì cái chết của mình.

Mỗi ngày khi mở mắt thức dậy, điều đầu tiên anh nhìn thấy vẫn là căn phòng trống trải. Dường như chỉ trong chớp mắt, anh đã mất đi mọi liên hệ với thế giới này. Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách đều đặn, lặp đi lặp lại. Ăn cơm, học bài, đi ngủ. Thế giới thuộc về anh bị bao phủ bởi một mảng tối tăm không thấy điểm kết...

Lục Gia Lương chìm đắm trong những hồi ức xưa cũ. Trên cánh tay trắng trẻo của anh, những đường gân xanh nổi lên rõ mồn một; trong mắt anh cũng đã dần vằn những tia máu.

Bỗng một giọng nói dịu dàng cất lên: "Cậu có muốn tớ ôm một cái không?"

Tân Ngư mím môi, chần chừ giây lát rồi khẽ hỏi. Lục Gia Lương bừng tỉnh, trong đáy mắt vẫn còn phảng phất sắc đỏ chưa tan.

Tân Ngư đã dang rộng hai tay, hướng về phía Lục Gia Lương: "Thật ra tớ thấy cậu đáng thương lắm, nên ôm một cái nhé?"

Khi Lục Gia Lương chìm trong nỗi đau buồn và hoài nghi chính mình, anh rất cần có một người ở bên cạnh, quan tâm đến anh, trao cho anh một cái ôm ấm áp. Thế nhưng đã chẳng có ai cả. Bây giờ, cái ôm muộn màng này lại vừa vặn có thể xoa dịu trái tim đầy thương tổn của anh.

Lục Gia Lương không hề do dự ôm chầm lấy Tân Ngư. Hơi thở gấp gáp của anh phả bên tai Tân Ngư, phơi bày cảm xúc đang dâng trào. Cái ôm lần này không còn mạnh mẽ chiếm hữu như cái ôm ở trạm xe buýt dưới mưa lần trước; giờ đây trông anh giống như một đứa trẻ thu mình về thời thơ ấu, rúc vào lòng Tân Ngư để tìm kiếm hơi ấm.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi. Anh hơi nghiêng đầu, vùi mặt vào mái tóc xõa của Tân Ngư, khẽ hít hà mùi dầu gội đầu quen thuộc. Tâm trạng dần bình ổn, vòng tay đang ôm chặt lấy Tân Ngư cũng từ từ nới lỏng một chút. Anh buồn bã ghé sát tai cô, cất giọng hỏi nhỏ: "Chúng ta thật sự không thể ở bên nhau sao?"

Bầu không khí lúc này rất dễ khiến người ta mủi lòng, nhưng Tân Ngư vẫn nghiêm giọng, không chút lung lay: "Không thể."

Cô cảm thấy tình trạng hiện tại của hai người rất tốt, hơn nữa cô cũng có phần lo sợ việc thay đổi mối quan hệ sau khi yêu nhau. Trước đây cô vẫn luôn nghĩ Lục Gia Lương là một chàng trai thanh tâm quả dục, thế nhưng thời gian gần đây ở bên anh, cảm nhận của cô lại hoàn toàn trái ngược. Tuy thỉnh thoảng giọng điệu của anh rất dịu dàng, thường hay dùng giọng dò hỏi khi nói chuyện với cô, nhưng điều đó cũng không ngăn được bản tính thích bám dính của anh lộ ra qua từng hành động.

Cô thực sự rất sợ việc yêu đương sẽ làm Lục Gia Lương sao nhãng học hành. Bởi vì nếu là trước kia, giờ này rất có thể Lục Gia Lương đang vùi đầu vào học, hơn nữa còn là trạng thái học hành liền mấy tháng trời không nghỉ; tuyệt nhiên không đời nào anh chịu bỏ ra cả một ngày để lãng phí vào việc trò chuyện chơi bời với cô. Tân Ngư tự nhủ rằng mình làm vậy cũng là vì muốn tốt cho anh.

Vòng tay của Lục Gia Lương vốn đã nới lỏng nay lại càng siết chặt. Anh trầm mặc một hồi, nỗi u uất dâng đầy trong lòng, rồi buồn bực gặng hỏi: "Tại sao không thể chứ?"

Lục Gia Lương thực ra rất muốn hỏi: Chẳng lẽ Tân Ngư đã không còn thích mình nữa sao? Hay là anh đã làm điều gì khiến cô không hài lòng?

Tân Ngư bèn hỏi: "Cậu còn nhớ cậu đã viết gì trong bức thư đưa cho tớ không?"

Hàng mi Lục Gia Lương khẽ run lên bối rối, anh im lặng. Tất nhiên là nhớ. Trong thư, anh đã hứa là thời gian cấp Ba sẽ không làm phiền cô.

Tân Ngư hỏi tiếp: "Chúng ta đã có ước định một năm, đúng không?"

...

"Ừm..." Lục Gia Lương đáp trong cổ họng.

Tân Ngư vỗ nhẹ lưng anh, an ủi: "Một năm sẽ trôi qua nhanh thôi mà."

"Lâu lắm." Anh uể oải phản bác.

Tân Ngư khăng khăng: "Nhanh mà!"

Lục Gia Lương không nói gì thêm nữa, cứ ôm chặt Tân Ngư, chẳng có vẻ gì là muốn buông ra, như thể anh muốn dính chặt vào người cô vậy. Tân Ngư cũng để mặc anh ôm, nhưng sau đó cô thực sự bắt đầu thấy nóng nực. Đôi mắt đen láy của cô đảo qua túi bánh trên bàn trà, âm thầm đếm từ một đến mười.

Tân Ngư lên tiếng: "Tớ muốn xem phim, cậu cứ ôm tớ thế này làm sao xem được."

Lục Gia Lương đành miễn cưỡng rời cô ra, cùng ngồi xuống bên cạnh cô. Bộ phim chiếu xong, bên ngoài mưa cũng đã ngớt. Lục Gia Lương chọn thêm một bộ phim khác, bộ này Tân Ngư chưa xem bao giờ. Cô ôm túi khoai tây chiên, ăn uống ngon lành. Giữa chừng, cô ra ban công sờ thử chiếc váy của mình nhưng thấy vẫn còn ướt.

Lục Gia Lương rất tinh ý, chiếc váy trắng mới mua và chiếc váy cô mặc đến đây nếu không nhìn kỹ thì gần như chẳng có gì khác biệt. Tân Ngư thay chiếc váy mới rồi trở lại ghế sofa. Lục Gia Lương bấm nút tạm dừng, cầm chiếc cốc đi tới máy nước nóng rót một ly nước ấm mang đến cho cô. Tân Ngư đang mải xem phim, liền thuận tay đón lấy rồi uống một ngụm.

Đúng lúc đó, có tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên lách cách. Lục Gia Lương ngoảnh lại, nhìn thấy tay nắm cửa đang xoay. Cánh cửa mở ra và bà nội của Lục Gia Lương bước vào. Vừa thấy cháu, bà liền tươi cười rạng rỡ: "Sáng nay ông bà sợ qua sớm lại ảnh hưởng việc học của con nên không tới. Hôm nay sinh nhật con, không thể qua loa được. Bà đã bảo ông con bắt một con gà nhà nuôi để thịt đấy, gà nhà nuôi ăn ngon hơn..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!