Chương 41: (Vô Đề)

Tân Ngư ôm quần áo bước vào phòng tắm. Trên nền vẫn còn đọng nước, gạch men trên tường cũng vương vệt nước ẩm ướt, trong không khí lấp lánh một mùi hương tươi mát dễ chịu.

Cô bỗng thấy hơi hối hận. Hai má bị hơi nóng còn sót lại trong phòng tắm hơ đến ửng đỏ. Cô không biết bản thân khi nãy nghĩ gì mà lại thản nhiên bước vào tắm thế này, dù bị mưa làm ướt người thực sự rất khó chịu, nhưng thế nào đi nữa thì tắm nhờ ở nhà nam sinh vẫn là chuyện hơi vượt rào.

Dù nam sinh ấy là Lục Gia Lương đi nữa.

Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi. Cũng chẳng có gì để phải xoắn xuýt. Chính vì người đó là Lục Gia Lương nên cô mới chẳng thể phòng bị quá kỹ. Niềm tin trong tiềm thức khiến cô vô thức mở lòng. Cô bật vòi sen, làn hơi nước tưởng như sắp tan biến lại một lần nữa ngập tràn.

Tiếng bước chân tiến lại gần, đôi mắt tròn xoe của cô khẽ liếc về phía cánh cửa, giọng Lục Gia Lương vang lên cách một lớp cửa: "Cá Nhỏ, tớ ra ngoài mua chút đồ. Cửa đã khóa, tớ cầm chìa khóa rồi, có ai gõ thì cậu đừng mở nhé."

Tân Ngư đáp khẽ rằng mình biết rồi, sau đó tắm sạch sẽ và thay quần áo mà Lục Gia Lương đưa cho.

Đó là một chiếc áo phông trắng cùng quần short thể thao mang mùi xà phòng dễ chịu. Cạp quần hơi rộng, cô phải siết chặt dây rút, kéo áo phủ qua mông, rồi lại cẩn thận cuộn vạt áo nhét vào quần.

Xỏ dép lê, cô bước ra khỏi phòng tắm.

Vừa tới phòng khách thì đụng ngay Lục Gia Lương mở cửa bước vào. Ánh mắt anh chạm phải cô liền lập tức đỏ mặt, đôi mắt đẹp cũng ánh lên vẻ ngại ngùng lộ liễu, hàng mi khẽ run, tay siết chặt chiếc túi giấy, thậm chí còn theo phản xạ giấu ra sau lưng.

Tân Ngư nghi hoặc. Mãi đến khi Lục Gia Lương đưa túi đồ ra, hai gò má cô cũng không chịu kém cạnh mà đỏ ửng lên theo.

"Tớ cũng không chắc có vừa không, cậu thử xem?" Lục Gia Lương cố giữ bình tĩnh, ánh mắt trong veo chăm chú nhìn cô, và tất nhiên không thể bỏ qua khoảnh khắc gương mặt Tân Ngư lập tức đỏ bừng khi nhìn thấy nội y trong túi.

Sợ Tân Ngư hiểu lầm mình có ý đồ xấu, anh lập tức cuống lên giải thích: "Tớ không có ý gì khác đâu... gần nhà có một trung tâm thương mại, ban đầu định mua cho cậu chiếc váy trắng khác, vì cái váy của cậu ướt sũng rồi, giặt xong cũng khó khô ngay. Nhưng lúc đi ngang tiệm đó thì nghĩ nếu cậu cần thì... thì cứ mua sẵn luôn..."

Tân Ngư cúi đầu không nói gì, khiến Lục Gia Lương càng thêm cuống quýt, bất giác lại tiến gần thêm một bước, lắp bắp nói: "Tớ có nói với nhân viên chiều cao cân nặng của cậu, rồi... rồi chị ấy lấy bộ này cho tớ."

Tân Ngư thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Cô ngẩng đầu lên, thấy mặt anh đỏ đến tận mang tai, gò má căng thẳng, cô hít sâu một hơi, cố ra vẻ bình tĩnh: "Tớ tạm thời chưa cần đến đâu."

Dù váy ướt thì bên trong vẫn còn tạm ổn. Vả lại, thay đồ trong nhà Lục Gia Lương đã đủ ngại rồi, nếu còn thay cả đồ lót... cảm giác ấy thực sự quá mức mờ ám. Dù thế nào cô cũng không chịu nổi sự thân mật đó, không phải vì anh, mà vì chính cô.

Cô vội chuyển đề tài: "Cậu còn mua gì nữa không?"

Lục Gia Lương xác nhận cô không khó chịu với hành động của mình thì thở phào nhẹ nhõm. Anh đặt túi xuống bàn trà: "Trong này có một chiếc váy trắng, kiểu dáng giống cái cậu mặc ban nãy, nếu lát nữa về mà đồ kia chưa kịp khô thì cậu thay cái này nhé."

"Còn đây là mấy món đồ ăn vặt." Anh khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt vô thức trôi về phía cửa kính đầy mưa: "Trời mưa to quá, cậu cứ ở lại đây một lúc, đợi tạnh rồi tớ đưa cậu về."

Tân Ngư không phản đối, cô ôm túi đồ ăn vặt ngồi xuống ghế sofa, mỉm cười với anh.

Khuôn mặt vừa tắm xong còn ẩm ướt, tóc vẫn chưa khô, xõa nhẹ hai bên má, ngoan ngoãn mà ngọt ngào.

Lục Gia Lương không kìm được mà nhích lại gần, nhưng vì thân phận hiện tại của hai người nên vẫn giữ khoảng cách nửa cánh tay. Tiếng sột soạt khi cô lục túi đồ vang lên, anh nghiêng đầu, ánh mắt bất giác dừng lại nơi cô.

Cô đang mặc đồ của anh, mùi hương thanh ngọt quen thuộc trên người cô trộn lẫn với mùi tinh dầu bạc hà trong tủ quần áo của anh, mùi của hai người như quấn lấy nhau.

Bầu không khí này giống như một cặp đôi sống chung thật sự.

Vì mạch suy nghĩ đi xa, cổ của Lục Gia Lương dần ửng đỏ. Một cậu thiếu niên xưa nay điềm đạm, sống lý trí và trong sạch bỗng nhiên phát hiện mặt tối trong bản thân, khiến anh hơi khó tiếp nhận, nhưng ở bên Tân Ngư lại không cách nào chối bỏ.

Anh thật sự rất thích cô.

Giá như thời gian có thể tua nhanh hơn một chút, đến ngày anh tốt nghiệp cấp ba, thì khi ấy anh có thể đường hoàng ở bên cô rồi.

Khoảnh khắc trước còn ngập trong cô đơn, vậy mà khoảnh khắc sau đã bị hạnh phúc đập trúng.

Sự xuất hiện của Tân Ngư chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà anh từng nhận được.

Tân Ngư phát hiện trong túi toàn là những món cô thích ăn. Cô lấy ra một túi bánh mì sữa vị probiotic, còn chưa kịp xé bao thì Lục Gia Lương đã mở lời: "Cậu sấy khô tóc trước đã."

Anh đưa máy sấy cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!