Chương 40: (Vô Đề)

Tân Ngư dậy từ rất sớm.

Cô thay một chiếc váy trắng tinh bằng vải cotton dài đến đầu gối, buộc tóc thành hai bím đuôi ngựa thả xuống, rồi mở hộp đựng phụ kiện ra lục tìm một hồi, cuối cùng chọn một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao.

Tổng cộng có ba ngôi sao: hai ngôi màu hồng đào, ở giữa kẹp thêm một ngôi sao màu cam rực rỡ, được cô kẹp lệch về một bên thái dương.

Tân Ngư ngắm nghía bản thân trong gương đầy mãn nguyện, còn thoa lên môi lớp son dưỡng vị đào trắng, thơm thơm ngọt ngọt, hai cánh môi căng bóng như quả chín mọng nước.

Chuẩn bị xong xuôi, cô cầm lấy điện thoại.

Tin nhắn của Lục Gia Lương được gửi đến từ mười phút trước.

Lục Gia Lương: Cá Nhỏ, dậy chưa vậy?

Lục Gia Lương: [Chú mèo ngoan ngoãn. jpg]

Ngay lúc cô vừa cầm điện thoại lên, tin nhắn mới của Lục Gia Lương lại nhảy đến.

Lục Gia Lương: Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, nhưng giờ trời vẫn đẹp lắm. Hay lát nữa mình đi sở thú nha? Nếu mưa thì tụi mình đi xem phim có được không?

Tân Ngư vừa cười vừa gõ chữ trả lời, thì cửa phòng bất ngờ bị gõ.

"Là ba đây, vào được không con?"

Tân Ngư vội nhét điện thoại xuống dưới gối, rồi vặn tay nắm mở cửa phòng.

Tân Bằng bước vào.

Ông không ngờ con gái không chỉ đã dậy mà còn ăn diện xinh xắn như thế, ngồi trên giường ngước mặt nhìn ông, khiến ông thoáng ngẩn người, bỗng thấy thấp thoáng bóng dáng mẹ của Tân Ngư trong đôi mắt trong veo ấy.

Ông nhanh chóng hoàn hồn lại, có lẽ do kinh nghiệm từ hôm qua nên lần này không dám l* m*ng nghi ngờ cô nữa. "Đi chơi với bạn hả con?"

Tân Ngư ôm chặt lấy gối ôm, lí nhí đáp: "Con ở thư viện cả tuần rồi, đến học cũng có ngày nghỉ nữa là. Ba sẽ không cấm con đi chơi chứ?"

Tân Bằng bật cười: "Ba có nói gì đâu, con nói từng câu một như vậy, ba còn dám cản sao?"

Tân Ngư lập tức nở nụ cười tươi, hai tay đan vào nhau: "Vậy ba cho con ít tiền đi chơi nha?"

Tân Bằng sảng khoái rút ra hai tờ hai mươi nhét vào tay cô, sau đó nói tiếp: "Tiền thì cho rồi, giờ ba có chuyện cần nhờ con giúp."

Tân Ngư cầm tiền, tâm trạng vô cùng phấn khởi: "Ba nói đi, con chắc chắn làm được."

Tân Bằng nói: "Hôm nay là sinh nhật bà ngoại của Thư Tĩnh. Bình thường mình tránh mặt họ thì thôi, nhưng sinh nhật người lớn không thể không có mặt."

Tân Ngư hơi khó xử. Nếu chỉ là tiệc tụ tập bình thường thì cô còn có thể từ chối, nhưng đây là tiệc sinh nhật của bà nội nhà họ Hàn. Dù gì ba cô cũng đã tái hôn với Hàn Anh Tú, cô là con gái của Tân Bằng, nếu không đi, rất dễ bị người ta nói là vô lễ.

Cô do dự vài giây, Tân Bằng liền nhẹ nhàng vỗ lên vai cô: "Bạn bè thì lúc nào chẳng gặp được, sinh nhật mẹ của Anh Tú chỉ có một lần một năm. Con cứ coi như thương ba một chút, được không?"

Ông bắt đầu giở chiêu đánh vào tình cảm: "Nhìn con gái ba trang điểm xinh xắn thế này, đi cùng ba ra ngoài, ai thấy chẳng khen ba có cô con gái giỏi giang? Ba mẹ của Dương Dương quý con lắm luôn đó!"

Tân Ngư suy nghĩ một chút, rồi chìa tay ra.

"Vậy thì... thêm hai chục nữa."

Khóe miệng Tân Bằng co giật, rút ra hai tờ mười tệ đưa cho cô, rồi nhanh chóng rút lui khỏi phòng, sợ rằng nếu nán lại thêm chút nữa thì ví tiền cũng chẳng còn gì.

Mở điện thoại lên lần nữa, tin nhắn của Lục Gia Lương đã dồn thành một hàng dài.

Lục Gia Lương: Cá Nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!