Chương 4: (Vô Đề)

Tân Ngư hơi sững người, ánh mắt vô thức dừng lại trên hình chú cá vàng trên áo của Lục Gia Lương.

Chú cá chỉ to bằng ngón tay cái, màu vàng nhạt, độ bão hòa không cao, vì thế nếu không để ý kỹ sẽ không dễ dàng nhận ra. Nhưng chính nhờ phát hiện nhỏ bé này, một niềm vui len lén, không thể diễn tả được trào dâng trong lòng cô.

Anh thích họa tiết hình cá sao?

Là chọn bừa hay cố tình chọn chiếc áo này?

Dù lý do là gì, những suy đoán nảy ra trong đầu khiến mặt cô đỏ bừng. "Cậu ấy có biết trong tên của mình có chữ "Ngư" không nhỉ?". Khả năng này có lẽ rất thấp, nhưng ý nghĩ ấy vẫn khiến cô bối rối.

Tân Ngư giả vờ kín đáo, ánh mắt len lén liếc về phía Lục Gia Lương không chỉ một lần.

Cô không nhận ra rằng Lục Gia Lương đã cảm nhận được ánh nhìn lặp đi lặp lại của cô. Dáng ngồi vốn thẳng lưng của anh bỗng trở nên cứng nhắc, đôi tay buông thõng dường như lóng ngóng hơn. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ rọi lên vành tai và gáy anh, để lộ sắc đỏ cháy bừng bừng.

Hầu kết của anh khẽ nhấp nhô, trượt qua chiếc cổ thon dài, trắng mịn. Lục Gia Lương dằn xuống ánh mắt lúng túng, lên tiếng: "Cơm trưa đã được mang đến, ở phòng 203. Các thầy cô hậu cần đã đặt món cho chúng ta, thực đơn phong phú hơn hẳn canteen. Mọi người tạm dừng công việc, đến ăn trước đi, ngày mai lai tiếp tục."

Chiếc đồng hồ treo tường chỉ 10 giờ rưỡi. Với những cậu trai, cô gái tuổi dậy thì, dạ dày như một con quái vật không bao giờ no. Vừa nghe thông báo có cơm, cả lớp lập tức reo hò, chạy nhanh như điền kinh, tranh nhau rời khỏi lớp.

Phương Cẩm Trình với tư cách "bạn mới" của Tân Ngư, nhiệt tình mời cô cùng đi ăn trưa. Nhưng khi mấy bạn học lớp 2 đã thu dọn sách vở và gọi Phương Cẩm Trình, cô ấy chỉ nháy mắt với Tân Ngư: "Vậy tớ đi trước nhé, mai gặp lại."

Phương Cẩm Trình rời đi, giữa Tân Ngư và Lục Gia Lương không còn ai ngồi chắn nữa.

Lục Gia Lương hít sâu một hơi như định nói gì đó, nhưng khi ngẩng đầu lên, bóng dáng cô gái đã biến mất.

Anh nghiêng đầu nhìn, thấy Tân Ngư đang đứng ở cuối lớp, lúi húi thu dọn sách vở. Một cô bạn ngồi cạnh khoác tay cô, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn về phía anh.

Khi nhận ra ánh mắt của Lục Gia Lương đang dừng trên họ, cô gái thấp hơn sợ đến co rúm người, ghé sát tai Tân Ngư thì thầm điều gì đó mà anh không nghe rõ. Sau đó, cả hai rời khỏi lớp.

Lục Gia Lương mím môi, khi lớp học chỉ còn mình anh, anh buông lỏng hoàn toàn cơ thể. Đôi tay buông thõng, dáng người cao gầy phản chiếu qua lớp kính cửa sổ, trông mờ nhạt và thoáng chút trống trải.

Mạnh Hiểu Vân hỏi: "Đó chính là học sinh chuyển trường lớp 1, Lục Gia Lương đúng không?"

Chỗ ngồi của cô ấy ở góc trong cùng của lớp, Mạnh Hiểu Vân tuy không hay lên diễn đàn trường, nhưng cái tên Lục Gia Lương thì đã nghe qua.

Hành lang dài như vô tận, bước chân vang vọng khắp không gian. Đằng sau họ, có ai đó đang bước theo, giữ một khoảng cách không xa không gần.

Tân Ngư biết đó là ai. Cô vô thức thẳng lưng, nhưng khi Mạnh Hiểu Vân khoác tay mình, cô bạn lại nghiêng người ghé sát tai cô để nói chuyện, khiến cô hơi khom xuống theo.

Động tác này trông có vẻ không đẹp mắt.

Tân Ngư căng thẳng nghĩ: Từ phía sau, trông mình thế nào nhỉ? Có dễ nhìn không?

HTay cô không biết phải để đâu, đành để dọc theo đường chỉ quần. Ngay sau đó, cô cảm thấy như thế lại quá gượng ép, liền cố điều chỉnh cánh tay, nhẹ nhàng đong đưa theo nhịp bước.

"Ừ." Cô trả lời qua loa.

"Đẹp trai thật đấy, giọng nói cũng hay nữa." Mạnh Hiểu Vân cảm thán.

Tân Ngư mỉm cười, thành thật đáp lại: "Ừ."

Phòng 203 đã có rất đông người. Học sinh khối 11 đều tập trung trên tầng hai, phòng nghệ thuật rộng rãi nhưng vẫn khá ồn ào, tiếng trò chuyện huyên náo như tiếng ve và ếch kêu cạnh dòng suối mùa hè.

Số suất cơm hộp nhiều hơn số học sinh trong lớp, nhưng không thể tránh việc một số nam sinh ăn khỏe, trước mặt mỗi người bày tới hai, ba hộp đã trống trơn. Cơm trong hộp là những món hấp dẫn như thịt kho tàu bóng bẩy, gà chiên giòn rụm. Các cậu trai ăn ngấu nghiến, không bận tâm người đến sau có còn cơm hay không.

Suất cơm cuối cùng được đưa cho Mạnh Hiểu Vân. Học sinh phụ trách phát cơm nhìn cô ấy với vẻ đầy áy náy.

Mạnh Hiểu Vân đề nghị: "Chúng ta ăn chung nhé."

Không còn cách nào khác. Tân Ngư hơi bực, lườm một nam sinh đang giữ tới ba suất cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!