Tân Ngư chưa bao giờ thấy hoàn cảnh gia đình mình là điều khó nói ra, có lẽ vì từ nhỏ được yêu thương đủ đầy, tính cách cô luôn vui vẻ, lạc quan. Việc kể cho Lục Gia Lương nghe chẳng qua là vì tình cờ gặp ba và mẹ kế.
Nhưng với Lục Gia Lương, khi đột nhiên biết về xuất thân của Tân Ngư, trong lòng lại nhói lên một nỗi xót xa, giống như món đồ quý giá nhất mình nâng niu lại đang bị đặt giữa nơi đầy rẫy nguy hiểm. Anh day dứt rất lâu, vô cùng nghiêm túc dặn dò Tân Ngư: Nếu có ai bắt nạt, nhất định không được cố chịu, phải kể cho anh nghe. Chỉ khi nghe cô trả lời chắc chắn, trái tim căng như dây đàn của anh mới dịu lại đôi chút.
Hai người quay về thư viện.
Có Lục Gia Lương ở bên che chở, cảm giác tủi thân, lạc lõng trong lòng Tân Ngư cũng bay biến. Cô tập trung làm xong hai bộ đề, ghi lại những lỗi sai vào sổ tổng hợp.
Sắp đến giờ đóng cửa thư viện, sắc trời bất chợt tối sầm lại, gió âm u thổi lật những tán cây hai bên đường, làm lá cành nghiêng ngả rối loạn.
Tân Ngư lấy điện thoại ra xem, sáng sớm dự báo thời tiết còn ghi trời nắng, giờ lại cảnh báo sắp mưa lớn.
Cô gõ nhẹ lên bàn chỗ gần phía Lục Gia Lương: "Hình như sắp mưa rồi, tớ không mang ô đâu, mình về sớm nhé?"
Lục Gia Lương nhìn ra ngoài, quả thật trời đã âm u nặng nề, liền gật đầu đồng ý, bắt đầu thu dọn sách vở. Đồ trong balo anh không nhiều, chỉ cần một lát là xong. Đeo balo lên vai, anh còn tiện tay xách luôn túi của Tân Ngư, bước ra ngoài.
Tân Ngư đi sát phía sau. Cánh tay Lục Gia Lương khi xách đồ nổi gân xanh rõ rệt trên làn da trắng, đôi chân vừa dài vừa thẳng, bước đi trông thư thả nhưng lúc nào cũng để ý nhìn cô.
Tân Ngư tăng tốc đi nhanh lên bên cạnh.
"Cứ từ từ thôi, không cần vội đâu mà."
Nhưng lời vừa dứt, mưa đã bất ngờ trút xuống, ào ạt xua tan cái nóng oi bức mùa hè. Chỉ còn chưa đầy trăm mét nữa là tới trạm xe buýt thì mưa như trút nước, hạt mưa dội lên mặt đất nghe rào rào.
Lục Gia Lương vác luôn balo của cô lên vai, bản năng giơ tay che lên đầu cô, kéo cả hai lao nhanh vào trạm xe buýt. Đám đông chen chúc vào trú mưa, ghế dài phía trước bị nước bắn ướt hết.
Đến giờ thư viện đóng cửa, càng nhiều người chạy vào trạm xe, chen chúc tới mức ngột ngạt.
Trong không khí ẩm ướt, mùi mồ hôi lẫn vào nhau càng lúc càng nặng. Tân Ngư nhíu mày khó chịu, may mà bên cạnh là Lục Gia Lương, mùi thơm dịu mát từ người anh giống như "liều thuốc cứu mạng" giữa biển người đầy mùi mồ hôi.
Cô ngước lên nhìn anh, đến cả ngón tay anh cũng đẹp, thon dài, khớp xương rõ ràng, làn da trắng mịn. Tân Ngư chớp mắt mấy cái, mặt nóng bừng bừng.
Bỗng phía sau có ai đó va mạnh vào.
"Đừng chen nữa! Không thấy hết chỗ rồi à, còn cố đẩy, không biết giữ ý gì hết!" Một người đàn ông lớn tiếng càu nhàu.
Bên cạnh là Lục Gia Lương, Tân Ngư bị đẩy thẳng vào lòng anh.
Anh phản xạ cực nhanh, vẫn giữ chặt điện thoại không để rơi, mà chỉ trong nháy mắt đã có một thân hình mềm mại, ấm áp lao thẳng vào ngực mình. Mặt Lục Gia Lương lập tức đỏ bừng, lông mi run lên, cả người lộ rõ nét bối rối lẫn căng thẳng.
"... Xin lỗi..."
Tân Ngư lí nhí xin lỗi, cô đập trán vào ngực anh, đau điếng, chắc anh cũng chẳng dễ chịu gì.
"Không sao, cậu có đau không?" Lục Gia Lương đã hoàn toàn quên luôn chuyện bắt taxi, vội nhét điện thoại vào túi, cúi xuống kiểm tra trán cô, vừa nãy nghe tiếng va vào ngực mình vang to muốn nổ tim, chắc chắn cô cũng bị đau.
Nhưng đông quá, phía sau lưng anh đã chạm sát tấm kính, hai người cũng bị dồn lại sát nhau, hầu như không còn khoảng trống. Ông chú vừa rồi lại tiếp tục quát tháo: "Là ai vậy, chen cho lắm vào, đây hết chỗ rồi, còn ráng chen!"
Lại một cái va mạnh nữa, Tân Ngư vừa đứng ra khỏi ngực Lục Gia Lương lại bị xô thẳng vào lòng anh.
Lục Gia Lương kịp vòng tay ôm lấy cô, tay giữ ở eo, chắn luôn lưng cô khỏi tấm lưng ướt sũng mồ hôi của ông chú kia.
Mưa mỗi lúc một lớn, người tới trú mỗi lúc một đông, cả trạm xe nhìn xa như một bóng đen mờ trong làn mưa trắng xóa, thực chất là hàng chục người cô đơn chen chúc, cố tìm một chỗ khô ráo.
Còn ở góc nhỏ ấy, ban đầu Lục Gia Lương chỉ vòng tay giữ cô cho khỏi bị chen. Nhưng chẳng biết từ lúc nào, đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng, đến khi hoàn hồn lại đã là lúc anh thật sự ôm trọn cô gái nhỏ vào lòng.
Là một cái ôm đúng nghĩa.
Ngực kề sát ngực, tay siết quanh người. Nhịp tim dội lên qua từng lớp áo, từng làn da, nóng hổi và bồn chồn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mà truyền hết sang người đối diện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!