Chương 38: (Vô Đề)

Thật ra khẩu vị của Lục Gia Lương khá đơn giản.

Sau chuyện của Lục Giai Tình, có một khoảng thời gian anh vô cùng buồn bã, dù sau đó đã gắng gượng vượt qua, nhưng những điều từng yêu thích dần trở nên vô vị. Ăn uống chỉ để no bụng, chẳng còn cảm giác gì đặc biệt nữa.

Mẹ anh nghi ngờ cũng chẳng phải vô căn cứ, giai đoạn đó, anh đúng là không ổn. Cả người sút cân trông thấy, nhưng anh vẫn cố ép mình sống như bình thường.

Quá trình ấy thực sự không dễ dàng.

Thỉnh thoảng tâm trạng tụt xuống đáy không lý do; đôi khi nước mắt cứ thế rơi. Chính anh cũng từng nghi mình có dấu hiệu trầm cảm nhẹ. Chỉ là anh vẫn nghĩ mình kiểm soát được.

Thật ra việc tạm nghỉ học cũng rất tốt cho anh khi ấy, đổi môi trường, đổi không khí, mới có thể dần lấy lại cân bằng.

Không ngờ rằng, vừa đến thành phố Đồng, giữa những ngày mưa dầm ủ ê, anh lại gặp được một nguồn sáng ấm áp rực rỡ đến thế.

Gà tiềm ở quán hôm nay cũng được, nhưng vốn dĩ anh vẫn thích ăn thanh đạm hơn.

Thế nhưng Tân Ngư lại có một sức hút khó tả, ban đầu còn hơi ngại ngùng khi ăn với anh, về sau càng lúc càng tự nhiên, giờ thì có thể thoải mái tập trung "xử" sạch bát cơm.

Quán gà tiềm này đông khách một phần cũng nhờ có quầy gia vị tự phục cực "xịn": gạo Ngũ Thường được ăn thoải mái, có cả máy nước giải khát và trái cây tươi theo mùa cắt sẵn.

Trước mặt Tân Ngư là bát cơm cao ngất, cô chôn đùi gà và ớt xanh xuống dưới, để nước sốt đậm vị ngấm vào từng hạt gạo trắng, biến thành màu nâu sóng sánh, thơm lừng, nhìn thôi đã thấy bụng réo ầm ầm.

Cô không phải kiểu kén ăn, cũng chẳng khó tính, chỉ cần nhìn sạch sẽ, ăn vào không có mùi lạ là hài lòng rồi.

Vậy nên Tân Ngư ăn rất ngon lành, làm cho Lục Gia Lương đối diện cũng hiếm khi ăn được thêm một bát cơm.

Ăn xong, hai người rời khỏi quán.

Tân Ngư chỉ về phía hàng cây rợp bóng: "Hay mình đi dạo một lát nhé?"

Lục Gia Lương nhìn cô, mắt rủ xuống.

Tân Ngư vừa xoa bụng vừa đỏ mặt: "Ăn no quá."

"Ở bên ngoài không thấy nóng à?"

"Hình như nóng thật đó."

Lúc ở trong phòng điều hòa thì chẳng cảm nhận được, vừa bước ra khỏi quán đã bị gió nóng táp vào mặt.

Lục Gia Lương chỉ về phía trước: "Đằng kia có trung tâm thương mại, tụi mình qua đó đi cho mát."

Tân Ngư gật đầu, đi trước hai bước nhỏ, đến mép đường thì bị anh gọi lại, xác định không có xe mới nhanh chóng dắt cô băng qua, hướng thẳng tới khu thương mại.

Vừa vào tới nơi, gió điều hòa phả tới mát lạnh, Tân Ngư lim dim đôi mắt, cảm giác khoan khoái dễ chịu.

Lục Gia Lương đi cạnh, nghiêng đầu nhìn sang, khóe miệng cong lên, bất giác dịu dàng thêm mấy phần.

Tân Ngư lại phấn khích, bước nhanh mấy bước rồi quay lại, vừa đi ngược vừa nhìn anh.

"Coi chừng vấp đấy."

Tân Ngư giả vờ không nghe.

Cả hai vừa trải qua một buổi học dài, chẳng biết Lục Gia Lương có mệt không, riêng cô thì hơi đuối rồi. Tuy đã quen thân với anh, nhưng hiếm khi thấy anh cười tươi. Lúc nào cũng nhẹ nhàng, lịch sự, mà vẫn phảng phất nét gì đó kiềm nén, như bầu trời mùa hạ đầy mây xám.

Trước đây không thân, cô chỉ thấy anh như vầng trăng xa vời lặng lẽ.

Giờ lại cảm nhận được một nỗi cô đơn âm thầm quấn lấy anh, khiến người ta thương đến mềm lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!