Mỗi tháng Tân Ngư được phát hai trăm tệ tiền tiêu vặt cố định, không bao gồm tiền ăn trong thẻ và chi phí học tập. Mùa hè cơ bản là ăn ở nhà nên không cần tiêu nhiều, nhưng Tân Bằng vẫn cho cô hai trăm tệ tiêu vặt. Từ sau khi cô bắt đầu đến thư viện học, ông càng thấy hài lòng, lại đưa thêm cho cô một trăm tệ nữa.
Tân Ngư vui vẻ nhét tiền vào túi. Lục Gia Lương thường xuyên mời cô ăn vặt ngon lành, buổi sáng còn mang cơm cho cô, kiêm luôn vai trò gia sư. Thế là Tân Ngư chủ động nhận phần lo bữa trưa cho Lục Gia Lương.
Gần thư viện có cả một con phố ẩm thực, Tân Ngư phát hiện khẩu vị của cô và Lục Gia Lương rất hợp, cái gì cô thích ăn thì anh cũng thích, cô không thích thì anh cũng không thích, đúng là có duyên.
Nhét chặt tờ một trăm tệ ấm nóng vào túi, Tân Ngư leo lên xe buýt. Đúng vào sáng thứ Hai, xe đông nghẹt người, cô hối hận vì không chịu đi muộn chút. Cuối cùng cũng đến được thư viện, vừa liếc mắt đã thấy Lục Gia Lương đứng đợi trước cửa.
Tân Ngư giơ tay vẫy mạnh, chạy về phía anh. Mái tóc đen nhánh tung bay theo gió, Lục Gia Lương đứng đó bất động, trong lòng dâng lên một cảm xúc mềm mại đến lạ.
Mấy tháng trước, anh từng nhìn thấy bóng lưng của Tân Ngư rất nhiều lần, khi đó cô chạy về phía người con trai khác. Nhưng hiện tại, người cô chạy đến lại là anh.
Sự chờ đợi cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Anh bước lên hai bước, rời khỏi bóng râm thư viện, đúng lúc Tân Ngư dừng lại trước mặt anh, toàn thân toát ra hơi nóng, trán lấm tấm mồ hôi, cô ngẩng đầu: "Hôm nay thứ Hai, đúng giờ cao điểm đi làm, tớ đợi thêm một chuyến xe nữa mới chen được lên!"
Anh khẽ nâng cánh tay, rồi vòng ra sau lưng cô lấy ba lô, cùng cô sóng bước vào thư viện: "Vậy lần sau cậu có thể ngủ thêm chút nữa, hoặc... tớ qua đón cậu nhé?"
Tân Ngư khoát tay, đã bước vào bên trong thư viện, cô hạ giọng: "Không cần phiền vậy đâu! Cậu còn phải đến sớm giữ chỗ nữa, nếu đi đón tớ là hết chỗ rồi. Tớ ra trễ xíu là có thể ngủ thêm được rồi."
Cô nở nụ cười tươi tắn, Lục Gia Lương nhìn xuống một lát, rồi bước lên thang cuốn.
Lục Gia Lương vẫn giữ nhịp học như khi còn đi học, Tân Ngư thì thường bắt đầu từ chín giờ sáng. Khi cô đến, anh đã làm xong một bài thi. Buổi sáng là lúc đầu óc tỉnh táo nhất, Lục Gia Lương bảo Tân Ngư tạm gác bài toán hôm nay, ôn lại kiến thức hôm trước trước đã, sau đó dành hai tiết học để kèm toán cho cô, thời gian còn lại tùy cô sắp xếp.
Gần đến trưa, Tân Ngư bắt đầu lười biếng.
Cô len lén liếc nhìn Lục Gia Lương, anh ngồi rất ngay ngắn, nét mặt điềm tĩnh, hình như không biết mệt là gì. Cho dù bắt anh ngồi học nguyên ngày ở đây, chắc cũng chẳng thấy phiền.
Trước kia khi còn chưa thân với Lục Gia Lương, cô luôn thấy khí chất anh lạnh lẽo như tuyết đọng trên núi cao, rất khó lại gần. Sau khi thân rồi, anh lại giống như một cơn mưa xuân dịu dàng, mềm mại mà ấm áp. Anh là kiểu người thông minh lại chăm chỉ, rất tự giác, làm gì cũng có kế hoạch.
Ban đầu khi đồng ý đến thư viện học chung, có lúc Lục Gia Lương còn ngại ngùng vì không biết xử lý kiểu mất tập trung của Tân Ngư, cứ ấp a ấp úng. Sau này anh dần thành thạo, nghiêm giọng gọi thẳng tên đầy đủ của cô, là Tân Ngư lại ngoan ngoãn thu về hết những suy nghĩ lơ đễnh đang bay tứ tán.
Nhưng hôm nay cô đã hoàn thành hết phần bài vở Lục Gia Lương giao, còn phân tích thêm một đề văn. Thế nên lần này cô lơ đãng một cách rất quang minh chính đại.
Ban đầu là nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó ánh mắt dần dần chuyển về phía Lục Gia Lương. Cô chống cằm, hàng mi khẽ run run.
Lục Gia Lương bắt đầu đỏ vành tai, ngẩng mắt nhìn sang.
Tân Ngư lập tức chuyển mắt đi nơi khác, nhìn lơ đễnh quanh phòng. Đợi anh cúi đầu xuống lần nữa, cô lại giả vờ thản nhiên đưa mắt trở lại.
Lục Gia Lương mím môi, tay siết chặt bút cố gắng giữ bình tĩnh, mất một lúc lâu mới lại tập trung vào bài tập được.
Tân Ngư lấy ra một viên sô
-cô
-la hạt dẻ, lúc chen xe buýt có hơi chảy, nhưng ngồi thư viện cả sáng lại đông cứng giòn tan.
Vị đắng ngọt béo ngậy tan dần trong miệng.
Cô thấy Lục Gia Lương đã cất bút, lấy đáp án ra dò bài, liền duỗi tay chọc nhẹ vào cánh tay anh.
Lục Gia Lương hơi sững người, quay sang nhìn cô.
Tân Ngư hạ giọng: "Trưa nay ăn gì nhỉ?"
Cô rút tay về, Lục Gia Lương vẫn điềm nhiên cất bài thi, ngón tay khẽ xoa lên cánh tay vừa bị cô chọc, nơi đó vẫn còn hơi tê: "Tớ hơi đói rồi nhưng chưa nghĩ ra ăn gì. Cậu muốn ăn gì không?"
Tân Ngư bắt đầu lục túi: "Tĩnh Tĩnh nói gần đây có quán gà tiềm cực ngon, ăn món đó nhé? Ba tớ vừa tài trợ cho tớ một khoản tiêu vặt..." Nói chưa dứt lời, sắc mặt cô chợt thay đổi, bắt đầu lục túi loạn lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!