Chương 36: (Vô Đề)

Lục Gia Lương chọn chỗ ở tầng hai. Vừa nhận được tin nhắn của Tân Ngư, anh liền rời chỗ, đứng ở khu giếng trời giữa trung tâm thư viện nhìn xuống. Khi đó Tân Ngư vẫn chưa gửi vị trí, nhưng giữa đám đông, anh chỉ cần liếc qua là nhận ra cô ngay.

Đây là khung cảnh đã từng xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của anh, hai người hẹn nhau trong những ngày hết sức đời thường. Dù lần này là lấy cớ học tập để mời cô ra ngoài, nhưng với Lục Gia Lương, đây chính là buổi hẹn hò đầu tiên của họ.

Không kiềm được cảm giác rạo rực và hồi hộp, anh bước nhanh về phía Tân Ngư.

Tân Ngư vì bị cận nên đi học luôn phải đeo kính, mà lúc này lại không đeo, nên giữa đám người không thể lập tức nhận ra Lục Gia Lương.

Nhưng trong mắt Lục Gia Lương chỉ có cô.

Cô mặc một chiếc váy cổ tròn kiểu búp bê, đeo cặp màu trắng ngà, dưới ánh đèn chiếu rọi, sàn và tường của thư viện như được dát vàng lấp lánh lộng lẫy. Cô lặng lẽ đứng đó như một bông hoa còn e ấp chưa nở. Mái tóc đen mượt được điểm xuyết bằng một chiếc kẹp tóc màu cam tươi.

Lục Gia Lương không nhìn thấy ai khác nữa mà chỉ thấy bóng cô. Như thể trong thế giới mờ mịt ấy, cô là vệt sáng duy nhất, soi rọi, dẫn đường, để anh có thể không cần do dự mà chạy về phía cô...Tân Ngư theo Lục Gia Lương đến khu nghỉ ở tầng một, nhận phần sandwich anh đưa.

Bên trong thư viện không được phép mang đồ ăn, nhưng chính quyền thành phố Đồng vì nghĩ đến sự tiện lợi của người dân nên đã thiết kế riêng một khu nghỉ ngơi tại tầng một, có thể mang đồ ăn vào miễn là không có mùi nồng nặc.

Hai người chọn một chỗ rồi ngồi xuống.

Lục Gia Lương ngồi đối diện, ánh mắt luôn mang theo ý cười.

Tân Ngư bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên.

Tóc cô buông xõa đến vai, chiếc kẹp tóc được chọn lựa cẩn thận cài một bên, làn da trắng như bánh kem tỏa hương ngọt, chỉ có điều trên má lại bị "phết" thêm một lớp mứt dâu đỏ hồng tự nhiên.

Lục Gia Lương dịu giọng nói: "Nếm thử xem ngon không."

Dù chỉ là sandwich, nhưng được anh gói ghém cực kỳ tỉ mỉ. Bên ngoài là lớp túi giấy, bên trong lót bông giữ nhiệt, Tân Ngư bóc ra, bên trong là hai chiếc sandwich vẫn còn nóng hổi, bọc kín trong màng bọc thực phẩm, nhìn rất bắt mắt.

Hình như còn ngửi thấy mùi trứng chiên thơm nức.

Cô khẽ cắn một miếng, nhân bên trong đầy ắp, có cả mùi bò bít tết thơm nồng, kèm theo chút vị tiêu đen cay nhẹ, ngon đến mức mắt cô sáng rỡ.

Vị giác được thỏa mãn, Tân Ngư không tiếc lời khen: "Ngon quá, thật sự ngon lắm luôn!"

Ban đầu cô còn định giữ hình tượng thục nữ, nhưng miếng đầu tiên trôi qua là tất cả hình tượng bị ném thẳng ra sau đầu. Hai má phồng lên như con hamster nhỏ đang nhai vụn bánh mì, trong mắt Lục Gia Lương, cô lúc này thật ngoan ngoãn đáng yêu.

Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy bản thân với tư cách là người "đầu bếp" được thỏa mãn vô cùng.

Thậm chí đã bắt đầu âm thầm suy nghĩ: sau này nên dùng món gì để nuôi cô đây...Dùng xong bữa sáng, hai người cùng lên tầng hai.

Lục Gia Lương hỏi: "Tìm được mấy đề thi cũ chưa?"

Tân Ngư rút đống đề cất trong cặp ra, trước giờ cô vẫn giữ gìn cẩn thận trong tập hồ sơ.

Lục Gia Lương nhận lấy, lật ra xem.

Tân Ngư khẽ cắn môi, dè dặt hỏi: "Có phiền cậu không vậy?"

Lục Gia Lương ngẩng đầu nhìn cô.

Tân Ngư sững lại, vì cô đọc được nét ấm ức phảng phất trên gương mặt anh.

Tim cô chùng xuống, vội vàng sửa lời: "À không, cái đó, tớ..."

Lục Gia Lương không còn cười nữa, giọng hơi nghiêm lại: "Tân Ngư."

Anh gọi tên cô, giọng thấp và buồn, nói rất chân thành: "Có thể dùng kiến thức của mình để giúp cậu, với tớ đó là một việc rất vui. Tớ đã sắp xếp sẵn thời gian của mình rồi, đừng đối xử với tớ như người ngoài như vậy được không?"

Anh cụp mắt xuống, dáng vẻ có phần thất vọng: "Cậu như vậy... làm tớ cảm thấy giữa chúng ta chỉ là bạn học bình thường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!