Chương 34: (Vô Đề)

Là mơ nhỉ?

Chắc chắn là mơ rồi.

Tân Ngư vốn đã quen thuộc với trình tự giấc mơ của mình: đầu tiên là tình cờ gặp Lục Gia Lương, sau đó là được anh tỏ tình, rồi tiếp theo là...

Cô lén liếc nhìn môi của Lục Gia Lương.

Trước khi tan tiết anh uống nước liên tục, khiến đôi môi trở nên mềm mại bóng mướt, phủ một lớp ánh sáng lấp lánh như ngấn nước.

Hình ảnh vụt hiện trong đầu khiến Tân Ngư đỏ bừng mặt.

Nhiệt độ hành lang oi bức, lưng cô đã lấm tấm mồ hôi, hơi nóng thiêu đốt khiến lý trí vốn đã mong manh càng thêm rệu rã, hương thơm đậm mùi xà phòng từ người thiếu niên tràn ngập khứu giác.

Thật quá.

Tân Ngư nghiến răng, mạnh tay véo một cái vào phần thịt mềm bên trong cánh tay.

Cơn đau như vừa khui nắp lọ dầu gió, lập tức khiến đầu óc cô tỉnh táo hẳn.

Cô lại nhìn về phía cậu con trai đang đứng ngay ranh giới của ánh sáng và bóng tối.

Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng ngời, lộ rõ vẻ mong đợi cùng hồi hộp lặng lẽ.

Tân Ngư khô miệng khát nước, khẽ l**m môi, lên tiếng hỏi: "Cậu... có thể nói lại lần nữa không?"

Dừng một nhịp, cô vội vàng bổ sung: "Tớ chưa nghe rõ."

Những lời đã nói ra rồi thì chẳng còn gì phải ngại.

Lục Gia Lương hít sâu một hơi: "Tớ thích cậu từ lâu lắm rồi."

Là thật chứ không phải mơ.

Bên trong cánh tay Tân Ngư đã hằn lên một vệt đỏ rõ rệt, cô bỗng thấy khó thở. Cô có rất nhiều điều muốn hỏi: ví dụ như... anh có đang đùa cô không, hay vì lỡ đọc nhật ký rồi sợ cô khó xử nên mới đành lòng "hy sinh thân mình" để làm cô vui?

Thế nhưng tất cả những hoài nghi ấy cứ mắc nghẹn trong cổ, không sao thốt ra nổi. Tai cô giờ chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch dữ dội.

Người cô đã thích từ mùa đông năm ngoái đến giờ...

Không ngờ anh cũng thích cô.

Khóe môi Tân Ngư khẽ cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ không giấu được sự vui mừng. Niềm vui là thứ không cách nào giấu nổi.

Cô cụp mi mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào Lục Gia Lương nữa. Ôm chặt cuốn nhật ký trong tay, cả cái đầu dường như sắp chui tọt ra sau quyển sổ luôn rồi.

"Nhưng mà..."

Tim Lục Gia Lương lập tức nhấc bổng lên theo câu nói của cô.

Tân Ngư khẽ ngọ nguậy, lúng túng nói nhỏ: "Chúng ta... vẫn đang là học sinh mà..."

Thích là một chuyện. Nhưng đối mặt với áp lực từ cả giáo viên lẫn phụ huynh, cô không đủ dũng khí để yêu sớm.

Hơn nữa chuyện này không chỉ liên quan đến mình cô, mà còn ảnh hưởng tới cả Lục Gia Lương.

Anh là học sinh gương mẫu trong mắt thầy cô, là đứa con lý tưởng trong mắt ba mẹ, là thần tượng trong lòng bạn học.

Nếu thực sự yêu đương, Tân Ngư chẳng hiểu sao lại cảm thấy có lỗi, như thể mình đang "làm bẩn" một mầm cây khỏe mạnh đang vươn lên vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!