Thời gian lùi lại một tiếng trước.
Khoảng thời gian đó, Lục Gia Lương đang ở văn phòng giáo viên Ngữ văn lấy vở ghi chép bài đọc, còn Tân Ngư lớp Chín thì lại phát hiện mình nộp nhầm nhật ký thành bài tập đọc hiểu.
Cô bật dậy khỏi chỗ, chiếc ghế cọ xuống sàn phát ra âm thanh chói tai.
Rồi sải bước lao ra ngoài.
Mục Tĩnh giữ lấy cánh tay cô: "Sắp vào học rồi, cậu đi đâu vậy?"
Tân Ngư không quay đầu lại: "Phòng giáo viên Ngữ văn!"
Vận khí thật sự không tốt, Tân Ngư vừa lao khỏi lớp thì trước mặt liền chắn ngang một bóng người quen thuộc, tim cô như rơi cái bịch.
Cô chậm rãi ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt của Vương Đăng Khoa.
Vương Đăng Khoa nhếch môi cười nửa miệng, giọng điệu như giễu cợt: "Biết tôi sắp vào lớp nên ra đón trước à?"
"Không cần long trọng thế đâu nhé! Nếu em làm bài kiểm tra chăm chú được ba phần như vậy thì tôi đã bớt nhọc rồi! Xem lại bài thi Toán của em đi, toàn sai mấy câu không đáng sai!"
Nếu là trước kia, Tân Ngư đã quay về lớp từ lâu rồi, nhưng giờ cô còn nhiệm vụ cấp bách hơn.
Cô ấp a ấp úng: "Thầy Vương... em... em muốn đi vệ sinh!"
Vương Đăng Khoa ra vẻ thản nhiên: "Đi đi."
Thầy liếc đồng hồ đeo tay: "Còn ba phút nữa vào học, đi nhanh rồi về."
Bị Vương Đăng Khoa dán mắt nhìn chằm chằm, cho dù gan có lớn cỡ nào thì Tân Ngư cũng chẳng dám lao thẳng lên lầu ngay trước mặt thầy, đành phải miễn cưỡng đi về phía nhà vệ sinh. Vào bên trong đứng yên một lúc, cô thò đầu ra, lại đụng ngay ánh mắt của Vương Đăng Khoa vẫn đang đứng chờ ngoài cửa.
Tân Ngư: "..."
Đúng lúc đó, tiếng chuông vào lớp vang lên inh tai nhức óc.
Vương Đăng Khoa liếc cô một cái rồi xoay người đi vào lớp.
Lúc này Tân Ngư chẳng khác nào một con chó nhỏ bị xối nước, người mềm oặt ra, ủ rũ quay về chỗ ngồi.
Trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng...
Cô quên ghi tên vào nhật ký!
Trí nhớ bất ngờ này khiến Tân Ngư bỗng tỉnh hẳn, chỉ cần không có tên thì cho dù ai cầm được cũng không biết là cô viết! Chỉ tiếc quyển nhật ký ấy cô rất quý...
Thế nhưng chưa kịp vui được ba giây, cô bỗng nhớ ra hình như ở trang đầu có viết mấy dòng linh tinh, có nhắc tới tên mình hay không thì không chắc, nhưng chắc chắn trong đó có nhắc đến Lục Gia Lương, cả Mục Tĩnh, cả hội bạn tốt lớp Chín của cô...
Thậm chí cô còn vừa mới chửi Cao Thư Tĩnh!
Tân Ngư ngồi không yên, cô quên mất tiết này là tiết Toán, mà dạy Toán lại là thầy Vương Đăng Khoa không chỉ có đôi mắt nhìn thấu mọi thứ, mà còn sở hữu cái miệng bén như dao.
"Lớp mình có vài bạn, tôi không tiện nêu tên, ghế ngồi mọc gai hay mọc chân vậy? Ngồi cũng không yên!"
Tân Ngư chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống. Cô muốn ghi ngày hôm nay vào lịch sử đời mình là ngày xui xẻo nhất.
Ngày 10 tháng 7.
Còn bốn ngày nữa là nghỉ hè.
Cô lén hỏi bạn cùng bàn: "Lớp Một tiết này học môn gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!