Lục Gia Lương vừa làm xong một đề thi vật lý, trong lúc nghỉ ngơi liền suy nghĩ xem nên kiếm cớ gì để hẹn Tân Ngư vào kỳ nghỉ hè.
Ngay lúc ấy, một cô gái nhỏ nhắn bước tới trước mặt.
Lục Gia Lương hơi nhíu mày, ngẩng mắt nhìn lên. Đôi mắt anh trong sáng, có thần, mỗi khi nhìn ai luôn vô cùng tập trung. Kết hợp với gương mặt ưu tú vượt trội, thường khiến người khác bất giác thất thần.
Mặt Vương Tịnh Tịnh đỏ bừng như quả táo: "Lớp trưởng..."
Chỉ một ánh nhìn của Lục Gia Lương cũng đủ khiến cả người cô ấy căng thẳng, giọng nói nhỏ như muỗi: "Cô giáo bảo tiết sau sẽ tích lũy tư liệu viết văn, nhờ tớ gọi mấy bạn lên văn phòng mang sổ ghi chú về..."
Văn phòng giáo viên môn Ngữ văn nằm ở tầng hai, Lục Gia Lương lại là lớp trưởng của lớp Một, việc này đương nhiên anh không thể chối từ.
Anh kéo ghế đứng dậy, gọi thêm hai nam sinh khác đi cùng.
Vương Tịnh Tịnh theo sau, không kìm được cứ ngước nhìn bóng lưng lớp trưởng, tim đập thình thịch không ngừng.
Lớp trưởng thật sự rất tuyệt. Những người ở lớp khác chỉ có thể tranh thủ chạm mặt anh vào giờ ra chơi, hoặc qua mấy bức ảnh đã bị chỉnh sửa, mấy lời đồn bị thêu dệt trên diễn đàn mới có chút manh mối về anh.
Còn cô ấy lại học cùng lớp với Lục Gia Lương, gần ngay trước mắt, mỗi ngày chỉ cần nhìn bóng dáng anh miệt mài viết bài cũng đủ tiếp thêm động lực học tập cho cô ấy rồi...
Vương Tịnh Tịnh bước nhanh lên hai bước, chủ động bắt chuyện: "Cô giáo Dư có việc xin nghỉ, tiết Ngữ văn hôm nay do giáo viên lớp Chín dạy thay, sổ ghi chú này là của lớp Chín đó."
Cô ấy vẫn mong Lục Gia Lương sẽ trả lời mình một câu. Dù chỉ được nói chuyện trong khoảnh khắc ngắn ngủi của một tầng lầu, cũng cảm thấy như trúng số độc đắc.
Thế nhưng Lục Gia Lương chẳng có phản ứng gì, ngược lại còn tăng tốc bước chân.
Đến văn phòng Ngữ văn, vừa vào liền thấy một đống sổ ghi chú chất cao trên bàn giáo viên. Không giống sổ bài tập do trường phát loại mỏng nhẹ, sổ ghi chú do học sinh tự mua đủ kiểu dáng, rất dày. Một mình lớp trưởng môn học thì không thể nào khuân hết được.
Ngồi ở bàn là một cô giáo có vẻ ngoài rất dịu dàng. Lục Gia Lương đi thẳng đến.
Ban đầu anh không nghĩ gì, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua bảng xếp hạng điểm môn Ngữ văn của lớp Chín đặt trên bàn liền dừng lại.
Giả như lơ đãng, Lục Gia Lương cất lời: "Người đứng đầu môn Ngữ văn lớp các cô, nếu sang lớp em thì cũng vào được top 10, sổ ghi chú của bạn ấy chắc chắn rất đáng xem."
Hầu như giáo viên nào cũng biết Lục Gia Lương, mỗi sáng thứ Hai đều thấy anh phát biểu dưới cờ. Huống hồ ngoại hình của anh vốn đã nổi bật, khiến không ít giáo viên trẻ đặc biệt chú ý.
Cô giáo Ngữ văn cười trêu: "Tôi phải nói lại với bạn đó mới được, được bạn Lục khen, chắc chắn bạn ấy sẽ có thêm động lực học Văn gấp bội cho xem?"
Ánh mắt Lục Gia Lương hơi nghiêng, chuyển sang cái tên xếp thứ hai.
Ngón tay anh chỉ nhẹ một cái: "Bạn này điểm cũng cao..." Giọng bỗng chậm lại, hàng mày và ánh mắt vô thức thoáng nét dịu dàng, giọng nói cũng hạ xuống một cách vô thức: "Tên bạn ấy nghe cũng hay lắm."
Đã có học sinh nhắc đến, cô giáo dĩ nhiên không tiếc công chia sẻ sổ ghi chú của những bạn học tốt cho lớp chọn tham khảo.
Dù nói là giáo viên đối xử công bằng với tất cả học sinh, nhưng gần gũi nhất vẫn là với học sinh lớp mình dạy. Lớp Chín và lớp Một không thể đặt lên bàn cân, nhưng với những học sinh giỏi trong lớp, cô ấy vẫn thấy tự hào.
Vì vậy, cô ấy bắt đầu tìm kiếm sổ ghi chú của lớp trưởng môn và các học sinh đứng đầu từ trong đống sổ dày cộm đó.
Sổ đọc sách được thu định kỳ hai tuần một lần, nên cô giáo rất quen với từng quyển.
"Đây là của lớp trưởng lớp Chín." Cô ấy tiện tay rút một quyển ra, lại lấy thêm quyển khác: "Bạn này tuy tổng điểm không cao, nhưng điểm văn cao nhất lớp. Các em có thể xem thử cách bạn ấy ghi chú..."
Lúc ấy, cô giáo thoáng thấy một quyển sổ có màu tím cực kỳ bắt mắt, liền rút ra: "Đây là của bạn đứng thứ hai môn Văn lớp tôi. Dù sang lớp Một thì chỉ ở khoảng thứ mười mấy, nhưng mỗi người có cách thu thập thông tin khác nhau, sổ ghi chú cũng vì thế mà đa dạng, rất đáng tham khảo."
Lục Gia Lương cúi mắt xuống, hàng mi cong dài như chiếc quạt khẽ phủ bóng dưới bọng mắt, giấu đi những cảm xúc lấp lánh trong đáy mắt.
Anh khẽ nói: "Vâng, em sẽ học hỏi thật nghiêm túc."
Họ ôm sổ ghi chú quay lại lớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!