Chương 30: (Vô Đề)

"Ước nguyện mà nói ra thì sẽ không linh."

Đây là lời dối trá lớn nhất trên đời.

Tân Ngư không dám ngang nhiên bày hũ kẹo ra, đành ngẫu nhiên móc ra một viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, mượn đống sách cao như núi che chắn, tay lặng lẽ kéo hai bên "tai thỏ" của viên kẹo.

"Cậu nói xem..."

"Ý cậu ấy là gì chứ?"

Dĩ nhiên kẹo sữa Đại Bạch Thố sẽ không trả lời cô.

Cô đưa kẹo vào miệng, vị sữa đậm đà tan ra...

Ngọt lịm, ngọt đến tận tim.

Tiết đầu tiên là toán.

Hiếm hoi lắm Tân Ngư mới dốc hết tinh thần để nghe giảng, nhưng nền tảng của cô thực sự quá tệ, dù có nghiêm túc đến mấy mà không có những viên gạch kiến thức cơ bản làm móng thì nghe cũng chỉ là phí công.

Cuối cùng, trong bầu không khí căng thẳng, kỳ thi cuối kỳ cũng đến.

Thi xong, cứ tưởng được hưởng một cuối tuần thư thả, ai ngờ thầy cô lại chấm bài và công bố kết quả nhanh đến mức khiến người ta trợn tròn mắt, kèm theo cả bảng xếp hạng toàn thành.

Trước mỗi lớp là bảng xếp hạng của lớp đó, còn trước bảng thông báo là bảng xếp hạng toàn trường.

Mục Tĩnh chỉ vào cái tên ở vị trí đầu bảng cao chót vót: "Vị trí đầu của trường mình vẫn là Lục Gia Lương đó, điểm cậu ấy thiệt quá khủng, hơn người xếp thứ hai hơn hai mươi điểm lận..." Nói xong, cô nàng tròn xoe mắt: "Toán đạt điểm tuyệt đối luôn nè, phục sát đất luôn!"

"Đây còn là kỳ thi liên kết của bốn trường đó, đề khó dữ lắm, vậy mà vẫn được điểm tuyệt đối, não người ta làm bằng cái gì vậy trời?"

Lớp trưởng lớp Một là người bị bỏ xa hơn hai mươi điểm, nhưng vẫn đứng thứ mười hai toàn thành phố, một kết quả rất tốt.

Lớp trưởng lớp Một nhíu mày, không hề vui vẻ vì thành tích của mình: "Lục Gia Lương giỏi vậy mà chỉ đứng thứ hai toàn thành phố, đứng nhất là học sinh của Nhất Trung."

Tân Ngư nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cũng đâu chênh nhiều đâu mà..."

Lục Gia Lương chỉ thua học sinh đứng nhất có ba điểm, rượt đuổi rất sát.

Môn ngữ văn của anh trong bảng điểm toàn những con số khiến người ta phải trố mắt kia, xem như là môn yếu.

Lớp trưởng lớp Một nói: "Một điểm là đã hơn một vạn người rồi, không thể xem thường được đâu."

Tân Ngư với kiểu học hai ngày cày một lần, ba ngày phơi nắng một đợt, hoàn toàn không thể hiểu nổi sự khắt khe của học sinh giỏi.

Cô cùng Mục Tĩnh lùi về sau, ở vị trí giữa bảng thông báo khối Văn, tìm thấy tên hai người.

Tân Ngư xếp hạng khá cao, Mục Tĩnh hơi thấp hơn một chút.

Nỗ lực cuối cùng cũng mang lại hiệu quả, dù điểm toán vẫn be bét nhưng đã tiến bộ rất nhiều.

Chút tiến bộ ấy thôi cũng đủ khiến Tân Ngư vui cả ngày.

Giọng Mục Tĩnh vang lên bên tai: "Phải cố gắng đó nha Cá Nhỏ."

Tân Ngư không hiểu.

Mục Tĩnh chỉ lên tên Lục Gia Lương đang ở đầu bảng: "Cậu ấy học giỏi vậy, mấy trường có thể lựa chọn chắc chỉ đếm trên đầu ngón chân thôi, nếu cậu muốn tiếp tục với cậu ấy, chắc chắn không thể học khác tỉnh rồi, đúng không?"

Tân Ngư lập tức bịt miệng cô nàng lại: "Cậu đang nói linh tinh gì thế!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!