"Cô ấy đứng trên sân khấu, diễn xuất sinh động đến mức ngay cả ánh sáng mờ nhạt trong lớp học cũng trở nên rực rỡ, rực rỡ đến mức ánh mắt của tôi không cách nào rời khỏi cô ấy..."
-- Trích từ tiếng lòng của một thiếu niên vô danh.Những kỳ vọng của Tân Ngư hoàn toàn đổ vỡ. Ngay cả một cái bóng của Lục Gia Lương, cô cũng không thấy.
Đột nhiên, cô cảm thấy việc đăng ký l*m t*nh nguyện viên thật sự không đáng chút nào.
Lớp 1 và lớp 9 cùng chung một giáo viên dạy Toán, mà văn phòng tổ Toán thì lại nằm ngay tầng ba, sát bên lớp 9.
Lục Gia Lương là lớp trưởng của lớp 1, kiêm tổ trưởng bộ môn Toán. Anh thường xuyên ở lại văn phòng Toán để làm bài hoặc thảo luận trong giờ tự học buổi tối.
Còn Tân Ngư, mỗi lần ghé qua văn phòng nộp bài tập, gần như đều sẽ tình cờ bắt gặp anh. Nhưng kể từ khi đến lượt lớp 9 l*m t*nh nguyện viên hỗ trợ các tiết mục cho lễ kỷ niệm trường, cô đã không còn cơ hội đó.
Dù có lý do để không cần đi tự học buổi tối, nhưng cô lại phải bận rộn ở khu nghệ thuật
- nơi mà trước đây cô hiếm khi đặt chân tới
- lau dọn mọi ngóc ngách đến sáng bóng.Sáng thứ bảy.
Tân Ngư gặp Mạnh Hiểu Vân.
Khác với Tân Ngư, Mạnh Hiểu Vân tham gia tình nguyện vì bị ép buộc.
Mỗi lớp cử hơn chục học sinh l*m t*nh nguyện viên. Sau khi những người tự nguyện đã đăng ký hết, những học sinh còn lại đều được quyết định bằng cách bốc thăm của giáo viên chủ nhiệm. Dù sao, không phải ai cũng sẵn sàng rời chiếc giường ấm áp vào cuối tuần để quay lại trường "ôn lại kỷ niệm xưa."
Mạnh Hiểu Vân khoác tay Tân Ngư, cả hai cùng bước qua cửa khu nghệ thuật, luồng không khí mát lạnh bên trong xua tan cảm giác oi bức bên ngoài.
Mạnh Hiểu Vân than thở: "Còn hai ngày nữa là xong rồi. Tớ đã suýt xin nghỉ hôm nay rồi, cuối tuần mà cũng phải dậy sớm..."
Nhớ lại chuyện Tân Ngư tự nguyện đăng ký, cô ấy thắc mắc: "Lúc giáo viên đọc tên tớ, tớ nghe mà muốn xỉu luôn. Sao cậu lại can đảm đi đăng ký thế?"
Tân Ngư bối rối, lúng túng đáp: "Lao động kết hợp nghỉ ngơi..." Cô vò vò ngón tay, cố nâng cao giọng như thể muốn thuyết phục bản thân: "Không cần đi tự học buổi tối, còn được xem các tiết mục trước, coi như tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ nho nhỏ."
Mạnh Hiểu Vân nghĩ ngợi một lúc, thấy cũng có lý. Nhưng chẳng bao lâu, cô ấy đã rút từ túi ra một cuốn sổ tay nhỏ, bên trong là những từ vựng tiếng Anh cần học.
Căn phòng tập trung lác đác vài học sinh. Tân Ngư kéo ghế ngồi xuống cạnh Mạnh Hiểu Vân, chống cằm thẫn thờ.
Mạnh Hiểu Vân lặp đi lặp lại một từ vựng đến bốn, năm lần nhưng vẫn không nhớ nổi. Nhìn sang Tân Ngư, cô ấy lại thấy một cảnh tượng trái ngược hoàn toàn.
Dù cùng học lớp thường, nhưng cách học và khả năng tiếp thu của mỗi người thực sự rất khác nhau.
Mạnh Hiểu Vân thuộc tuýp học sinh phải nỗ lực không ngừng mới có thể giữ vững thứ hạng. Dù không muốn thừa nhận, nhưng cô ấy biết mình không thông minh. Thỉnh thoảng nhìn thấy những bạn học rõ ràng không cố gắng bằng mình nhưng lại luôn đứng trên mình, cô ấy không khỏi cảm thấy bất công.
Và trong số đó, Tân Ngư cũng là một cái tên đáng chú ý.
Dù tổng điểm của Tân Ngư không cao bằng cô ấy, nhưng thành tích các môn Văn và Anh luôn bỏ xa cô ấy một khoảng lớn. Điều khiến cô ấy khó chịu nhất là Tân Ngư dường như chẳng bao giờ chăm chỉ. Theo quan sát của Mạnh Hiểu Vân, giờ giải lao Tân Ngư hoặc là đi vệ sinh, hoặc là tám chuyện với Mục Tĩnh ngoài hành lang.
Giống như bây giờ, lớp hai đang biểu diễn một vở kịch cải biên từ cổ văn. Họ tập luyện cùng trong một phòng với tình nguyện viên. Lớp 2 tận dụng thời gian buổi sáng để thảo luận về bài toán khó mà giáo viên giao tối qua.
Mạnh Hiểu Vân lắng nghe, cảm thấy khá hài lòng khi có thể hiểu được phần nào nội dung thảo luận. Nhưng quay sang Tân Ngư, cô ấy thấy bạn mình đang gật gà gật gù, cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng như sắp gục xuống bàn, hoàn toàn không hề tập trung.
Khi tâm lý so sánh xuất hiện, nó như hồng thủy mãnh thú, nuốt chửng mọi chút tự tin còn sót lại của Mạnh Hiểu Vân.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vô lực sâu sắc. Dù Mạnh Hiểu Vân có cố gắng thế nào, vẫn không thể đạt đến thành tích của người khác.
Đúng lúc mắt cô ấy bắt đầu cay xè, một tờ giấy nhàu nát được đẩy đến trước mặt. Mạnh Hiểu Vân ngơ ngác, không hiểu có ý gì.
Đó là tờ rơi quảng cáo món cơm trộn Hàn Quốc mà Tân Ngư vừa lôi ra từ ngăn bàn. "Có bút không? Vừa viết vừa học sẽ hiệu quả hơn. Tớ luôn ghi nhớ bằng cách này."
Tân Ngư vừa nói vừa chìm vào giấc ngủ, bên tai vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng Mạnh Hiểu Vân lặp đi lặp lại từ vựng tiếng Anh. Khi tỉnh dậy, cô phát hiện tiến độ của bạn mình vẫn dừng ở chỗ cô ngủ quên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!