Mục Tĩnh vừa thổi nến xong, mọi người bắt đầu chia bánh.
Lớp chocolate phủ ngoài bóng mượt, ngọt ngào mê người, bên trong lại là lớp mứt đặc sánh cùng những miếng trái cây to rõ, một tầng dâu, một tầng xoài, nhìn thôi đã thấy thèm. Ai nấy đều có một đĩa riêng. Triệu Manh Cầm khen không ngớt: "Tiệm này nguyên liệu dùng thật là xịn ghê!"
Từ sau khi biết Tân Ngư không có bạn trai, Lục Gia Lương liền dẹp sạch những gánh nặng đạo đức không đâu, chẳng buồn để ý ánh mắt hàm ý rõ mồn một của Mục Tĩnh và Cao Tử Ngang lâu lâu liếc sang, quay sang hỏi Tân Ngư: "Cậu thích ăn Oreo không? Của tớ cậu ăn hết đi."
Tân Ngư hơi ngại ngùng: "Thế thì cậu không còn phần nào nữa rồi."
Lục Gia Lương thản nhiên: "Miễn là cậu thích."
Chỉ vì cô thích nên anh sẵn sàng nhường hết? Tân Ngư cắn thìa bánh, trong khoang miệng tràn ngập vị kem béo ngậy, ngọt dịu, từng chút một lan xuống tận dạ dày.
Chạy khắp nhà ma nãy giờ tốn nhiều sức, bụng cô đã sớm réo ầm ầm. Trước mặt là một đĩa thịt nướng chẳng rõ hình thù, phủ kín ớt bột đỏ rực. Cô cầm lên cắn thử một miếng, ngay lập tức miệng đầy nước mỡ béo ngậy, vội nhổ ra giấy ăn, trừng mắt nhìn xiên thịt ba chỉ bị ớt phủ đến mức biến dạng, tay chân lúng túng chẳng biết làm sao.
Lục Gia Lương vẫn luôn để mắt đến Tân Ngư, đương nhiên không bỏ qua phản ứng của cô. "Không ăn được mỡ hả?"
Tân Ngư nhăn nhó gật đầu, cầm ly nước hoa quả uống một ngụm.
Lục Gia Lương lập tức bê đĩa thịt ba chỉ sang chỗ Chu Siêu, đây là món cậu ta gọi, rồi đổi đĩa trước mặt mình lại. Trong đĩa có đậu phụ cá, bánh cá ngọt, nấm kim châm cuộn thịt xông khói, cá nhiều vị...
Chu Siêu vốn chẳng ưa gì Lục Gia Lương, hồi cấp hai từng thích Tân Ngư, sau này lên cấp ba khác trường, có cô gái theo đuổi ráo riết, cậu ta mới miễn cưỡng quen được nửa học kỳ rồi chia tay. Hôm nay định nhân sinh nhật Mục Tĩnh mà tỏ tình, ai dè bị Lục Gia Lương chen ngang! Vẫn còn hy vọng, cậu ta bèn nói với Tân Ngư: "Mỡ thơm mà, cậu ăn thử đi rồi biết."
Tân Ngư không muốn thử, cô thấy ngấy. Nếu trộn mỡ cùng ớt xanh, nhét trong bánh kẹp thì còn ngon, chứ nướng lên riêng như này cô chịu không nổi.
Lục Gia Lương lấy một xiên cá đối nướng đưa đến trước mặt cô, tiện tay gắp luôn xiên thịt ba chỉ khỏi đĩa cô: "Không thích thì để tớ ăn."
Anh cắn một miếng, mặt không biến sắc.
"Khoan... cái đó tớ cắn rồi mà..." Tân Ngư đỏ mặt, câu nói nghẹn lại nơi cổ họng, ánh mắt bất giác dừng nơi bờ môi sáng bóng vì dầu mỡ của Lục Gia Lương trong giây lát, rồi nhanh chóng cúi đầu, cắn đại một miếng cá đối nướng, chẳng thấy ngon gì cả, đúng kiểu lãng phí của trời.
Thực ra Lục Gia Lương cũng chẳng quen ăn mỡ, nhưng đây là miếng cô đã cắn qua. Tim anh bất chợt siết lại, đầu ngón tay khẽ run hai cái, mặt vẫn bình thản nhai nuốt, nhưng tai đỏ bừng, lan cả đến vành tai và cổ, mồ hôi rịn trên làn da trắng mịn, lăn xuống xương quai xanh rồi biến mất trong cổ áo.
Tân Ngư lén nhìn anh, trong đầu trỗi lên một ý nghĩ táo bạo, nhưng cô cố đè nó xuống.
Sau đó, Lục Gia Lương không đụng tới thịt ba chỉ nữa, rõ ràng là không quen ăn mỡ. Tân Ngư chậm rãi gặm một xiên bánh gạo, hàng mi rũ khẽ run, đáy mắt dâng lên một làn niềm vui mỏng manh.
Cho dù chỉ là tưởng tượng thì sao chứ? Ít nhất giây phút này vì một suy nghĩ không thể khống chế ấy, lòng cô tràn đầy hạnh phúc. Anh thích mình, đó mới là món quà mà cô mong muốn nhất.Ăn uống xong xuôi, cả nhóm ra quầy tính tiền. Lục Gia Lương lấy điện thoại ra, còn Tân Ngư thì khoác tay Mục Tĩnh và Triệu Manh Cầm đứng trước bức tường treo ảnh các món nướng, vừa chỉ vừa bình phẩm.
Triệu Manh Cầm cầm theo ít bánh mì và thịt nướng còn lại, mắt tinh liếc thấy một chú chó vàng nhạt đang ngồi dưới tán cây bên đường, bèn chạy ra ngoài.
Tân Ngư và Mục Tĩnh vừa định chạy theo, thì bị tiếng ồn bên cạnh thu hút.
Hai cô gái trông như sinh viên đại học, một người bị một gã đàn ông trung niên bụng phệ, lộ cả rốn chặn lại. Gã đỏ mặt tía tai, người nồng nặc mùi rượu, đưa tay định chộp lấy cổ tay cô gái, miệng lè nhè: "Anh chỉ muốn làm quen với em thôi, trốn gì mà trốn?"
Cô gái gần như sắp khóc: "Anh đừng qua đây! Tôi báo công an bây giờ!"
Hai gã ngồi cùng bàn với gã đàn ông kia đang tu rượu ừng ực, vừa uống vừa cười hô hố, hoàn toàn không coi chuyện gì to tát.
Tân Ngư và Mục Tĩnh liếc nhau, cùng giơ tay vẫy gọi: "Chị ơi, qua bên này!"
Cả hai bước lên chắn trước mặt cô gái, ngẩng cằm, dũng cảm đối mặt với gã đàn ông đang trừng mắt nhìn họ.
Gã đàn ông mắng chửi: "Con mẹ mấy đứa, tránh ra! Đừng xía vào chuyện người khác!"
Tân Ngư và Mục Tĩnh khoác tay nhau, không nhúc nhích.
Chu Siêu và Cao Tử Ngang cũng bước lên, đứng như hai vệ sĩ đầy khí thế, ánh mắt sắc bén.
"Sao? Muốn đánh nhau à?" Chu Siêu nắm chặt nắm đấm, các đốt ngón tay kêu răng rắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!