Chương 28: (Vô Đề)

Lúc đi ngang qua tiệm bánh, họ tiện tay lấy luôn chiếc bánh sinh nhật. Kiểu bánh là do Tân Ngư chọn, dâu tây phủ sốt socola vụn và bánh quy Oreo.

Bọn họ ở trong nhà ma chơi hơi lâu, đến lúc ra được đến quán nướng thì trời đã sẩm tối. Những quán nướng bên cạnh lác đác vài bàn có khách, riêng quán mà Mục Tĩnh đặt trước thì đông kín từ trong ra ngoài.

Chờ thêm một lúc, cuối cùng cũng có một phòng riêng trống, mọi người mới được dẫn vào ngồi.

Cao Tử Ngang đưa thực đơn đến trước mặt Mục Tĩnh: "Nhân vật chính trước tiên."

Triệu Manh Cầm cười toe toét: "Cậu đối đãi với nhân vật chính thế à?"

Mục Tĩnh kiêu ngạo hất cằm lên, Cao Tử Ngang lập tức dùng hai tay cung kính dâng lên, cả bàn lập tức bật cười khúc khích.

Lục Gia Lương và Cao Tử Ngang liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng quay sang nhìn Chu Siêu.

Nhà Chu Siêu cũng khá giả, bình thường đi chơi với con gái cũng không bao giờ để đối phương trả tiền, huống hồ hôm nay còn là sinh nhật của Mục Tĩnh. Không có quà thì đương nhiên phải thể hiện bằng bữa tiệc rồi.

Mùa hè là mùa ăn tôm hùm đất, đám bọn họ lại đang tuổi ăn tuổi lớn, cơ thể cần nhiều dinh dưỡng, huống chi còn có ba cậu con trai. Thế là gọi luôn một thau tôm hùm vị tỏi và vị cay trộn lẫn, thêm vào đó là xiên thịt dê, xiên thịt heo, nấm kim châm cuộn ba chỉ, bánh gạo phô mai chảy, bánh mì nướng...

Lục Gia Lương ngồi cạnh Tân Ngư, đối diện anh là Chu Siêu – người không kịp giành được chỗ bên cạnh cô.

Anh chẳng thèm để ý đến ánh mắt như hổ rình mồi của đối phương, khẽ nghiêng người về phía Tân Ngư, nhỏ giọng hỏi: "Có món gì muốn ăn không?"

Tân Ngư len lén liếc nhìn cánh tay đặt trên bàn, trắng trẻo thon dài, dưới ánh đèn, gân xanh hiện lên mờ mờ. Chỉ cần cô hơi nhấc tay lên một chút là có thể chạm vào.

Cô do dự mãi, vẫn chưa hành động gì thì Lục Gia Lương đã tiếp tục lên tiếng.

Anh liếc nhìn những món chưa ai chọn: "Cá chẽm nướng, nghêu... ơ, có cả sữa bột gà hấp hai lớp nữa này, muốn thử không?"

Trong mắt chàng trai ánh lên vẻ dịu dàng.

Tân Ngư đột nhiên cảm thấy phòng riêng hơi nóng, cô luống cuống gọi bừa vài món: "Đậu đỏ... món gì đấy."

Cô cúi đầu thấp, mái tóc búi lên như một nụ hoa, vài sợi tóc con lỉa chỉa ra ngoài, có vẻ không chịu yên vị. Đầu ngón tay Lục Gia Lương ngứa ngáy, nhưng vẫn dời mắt đi, đưa thực đơn cho phục vụ.

Trong lúc đợi đồ ăn, Cao Tử Ngang đề nghị chơi "Thật hay Thách".

Mục Tĩnh hưởng ứng liền: "Chơi chứ! Tớ thích trò này!" Nói rồi còn ra hiệu nháy mắt với Tân Ngư, nhưng đúng lúc đó đầu óc Tân Ngư lại đang quay cuồng, hai má đỏ bừng chẳng khác gì trái cà chua chín.

Triệu Manh Cầm góp lời: "Có một app chơi thật hay thách đó..."

"Thế thì chán lắm!" Mục Tĩnh nhanh chóng gọi phục vụ mượn giấy bút, ghi chép lại mấy câu hỏi và thử thách từ bộ sưu tập "100 trò thật hay thách" mà cô nàng lưu sẵn trong điện thoại. Viết xong thì xé nhỏ cuộn lại thành từng viên tròn.

"Chơi thế này nè, xoay cái muỗng, chỉ trúng ai thì người đó phải chọn thật hoặc thách. Nếu không chọn được cái nào thì..."

Cao Tử Ngang lập tức la lên: "Không có chuyện không chọn! Bắt buộc phải chọn một trong hai!"

Cả bàn đều đồng ý.

Là sinh nhật Mục Tĩnh nên cô nàng được xoay trước. Đầu muỗng chỉ ngay Chu Siêu.

Chu Siêu chọn "Thách".

"Chọn một người khác giới trong phòng, đan tay mười ngón, nhìn thẳng vào mắt nhau mười giây." Chu Siêu mỉm cười, chậm rãi nói: "Tớ chọn Tân Ngư."

Gương mặt của Mục Tĩnh và Cao Tử Ngang cùng lúc cứng đờ.

Dù Mục Tĩnh và Chu Siêu là bạn, nhưng đâu có thân bằng Tân Ngư. Cậu này lại là dạng trai thẳng kinh niên, không xấu tính nhưng tính cách thì chẳng được lòng con gái lắm. So với Lục Gia Lương học giỏi đẹp trai siêu cấp thì đúng là không cùng một đẳng cấp.

Mục Tĩnh tất nhiên hy vọng bạn thân của mình nên "gặt hái" kiểu bạn trai như Lục Gia Lương...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!