Theo thiết kế ban đầu, tầng hầm số một là nơi có độ kinh dị cao nhất toàn bộ khu.
Nhưng theo hình ảnh truyền về từ camera giám sát, người phụ trách quyết định giảm bớt các tình tiết không cần thiết để tránh gây tổn thương tâm lý cho người chơi.
NPC Tiểu Mỹ vốn được trói trên giường bệnh trong phòng thí nghiệm, đợi người chơi đến giải cứu. Khi thành công, đèn trên trần sẽ nhấp nháy liên tục, để rồi người chơi phát hiện ra nơi mình đang đứng thực chất là phòng xác. Đồng thời, một nhóm NPC hóa trang thành xác ướp sẽ xuất hiện từ trong góc.
Lúc đó, người chơi sẽ bị ép chạy vào một hành lang tối đen như mực, cuối cùng tìm được thang máy vẫn còn hoạt động dẫn đến tầng ba.
Nhưng hiện giờ, các bước giữa đã bị lược bỏ trực tiếp. Tiểu Mỹ dẫn đường đi thẳng vào hành lang.
Cô ấy đi được hai bước, không nghe thấy tiếng chân phía sau, quay đầu lại liền thấy trong bóng tối có một bóng dáng cao gầy áp sát vào tường, hơi khom người, sau lưng là một nữ sinh cũng dáng vẻ y hệt, hai người như đang cosplay rùa đen, bò với tốc độ rùa già.
Tiểu Mỹ: "Phía trước là..."
Chưa kịp nói xong, câu từ như quả bom nổ tung trong hành lang tĩnh lặng. Tân Ngư phản ứng đầu tiên, lập tức nhắm tịt mắt, toàn thân căng cứng, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô như một chú chim sẻ lạc vào trong nhà, hoảng loạn nhào thẳng vào ngực Lục Gia Lương.
Lục Gia Lương theo phản xạ ôm chặt cô vào lòng.
Anh nuốt một ngụm nước bọt, sau lưng ướt đẫm, cố gắng giữ bình tĩnh, vừa che chở Tân Ngư, vừa nhỏ giọng trấn an rằng "đều là giả hết", sau đó cẩn thận hé mắt nhìn về phía cô gái phía trước: "Cô... cô muốn nói gì?" Anh đã chuẩn bị tư thế quay đầu bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Tân Ngư cảm thấy linh hồn mình sắp thoát xác, trong trạng thái đó, cô hoàn toàn quên mất việc Lục Gia Lương là người mình thích. Cô như đang ôm lấy khúc gỗ trôi cuối cùng giữa biển chết, đem tất cả hi vọng dồn lên người anh, thì thầm: "Cô ta là giả, là giả, đừng nhìn mặt cô ta... chắc chắn là tới để hù dọa tụi mình..."
... Tưởng tượng cũng quá phong phú rồi đấy.
Lục Gia Lương bị lời cô nói dọa đến lạnh sống lưng, nghe xong cũng không dám ngẩng đầu nhìn mặt Tiểu Mỹ. Anh cúi thấp đầu, nghiêm túc thương lượng: "Tôi biết là cô bị viện trưởng hãm hại, yên tâm đi, chúng tôi sẽ giúp cô đòi lại công bằng. Nhưng trước mắt, xin cô cho tụi tôi đi tiếp đã."
Tiểu Mỹ lần thứ n khẳng định mình là người thật. Trong hai người chơi này, nam thì ít nói, trông còn có vẻ tỉnh táo, còn cô gái thì hoàn toàn điên rồ. Rõ ràng không có chuyện gì mà cứ đi được vài bước lại bất chợt hét toáng lên, có lần chỉ vì dẫm lên giày Lục Gia Lương mà giật mình nhảy cao ba tấc...
Với cái trạng thái này, cô ấy mà giả ma thêm lần nữa chắc hai đứa này thật sự ngất xỉu tại chỗ mất. Cô ấy không dám chịu trách nhiệm.
Cuối cùng nhờ Tiểu Mỹ bảo đảm chắc chắn rằng mình là người thật, Tân Ngư và Lục Gia Lương mới dám bước vào thang máy đi lên tầng ba.
Từ đó trở đi không còn gặp tình huống nào quá đáng sợ nữa, họ được đoàn tụ với nhóm của Mục Tĩnh, lúc này đang vừa phá xong cốt truyện về viện trưởng Hoàng.
"Thì ra viện trưởng Hoàng mời tụi mình đến là để tiêu diệt ma quỷ. Nhưng sau khi bọn mình điều tra rõ sự thật, còn mở được căn phòng có thể ngăn cản ma quỷ xâm nhập... rồi viện trưởng bị tụi nó 'g**t ch*t' luôn rồi..."
Mục Tĩnh kéo tay Tân Ngư, khẽ nháy mắt nhìn về phía Lục Gia Lương: "Sao lại đi chung với cậu ấy? Mà nói thiệt, nếu kêu đây là duyên phận thì tớ không tin đâu. Cao Tử Ngang nói với tớ, cậu ta cũng là 'bảo vệ', mà Lục Gia Lương thì bỏ cậu ta lại rồi tự tách nhóm..."
"Đúng á!" Triệu Mạnh Cầm hùa theo: "Nếu cậu ấy không thích cậu thì tớ nuốt con ma phía trước vô bụng luôn đó!"
Phía trước là NPC chuyên phụ trách hù dọa, nhưng vì bây giờ nhóm quá đông, mà lại toàn người lì lợm, nên Tân Ngư cũng chẳng còn thấy sợ nữa, chen chúc vào giữa.
Tân Ngư nhớ lại những chuyện xảy ra trong căn nhà ma này, sau mới bắt đầu đỏ mặt. Hóa ra một Lục Gia Lương trước giờ luôn hoàn mỹ, lạnh lùng cũng sẽ vì sợ mà hét lên, cũng sẽ vì hoảng loạn mà lao vào lòng cô tìm cảm giác an toàn...
Cũng sẽ trong lúc cô sợ hãi, chắn trước mặt bảo vệ cô trong vòng tay mình.
Cô lén liếc sang phía Lục Gia Lương, ai ngờ anh cũng đang nhìn mình, cả hai cùng ngẩn ra, rồi lại đồng thời dời mắt đi chỗ khác.
Trở lại sảnh chính của nhà ma, Cao Tử Ngang nhìn thấy sau lưng Lục Gia Lương ướt đẫm, kinh ngạc thốt lên: "Gia Lương! Lưng của cậu ướt hết trơn rồi!"
Có đáng sợ dữ vậy không trời?
Cậu ta đột nhiên thấy hối hận vì không cùng nhóm với Lục Gia Lương, nếu đi cùng thì chắc chắn đã được chứng kiến cảnh tượng học sinh giỏi lạnh lùng bị dọa đến bật ngửa rồi...
Quá sướng!
Sắc mặt Lục Gia Lương bình tĩnh, sau khi rời khỏi không gian đen tối của nhà ma, lại lập tức khôi phục vẻ ngoài tự tin, ung dung của học sinh giỏi thường ngày.
Anh không giấu giếm trải nghiệm vừa rồi, bên môi còn thoáng ý cười dịu dàng: "May mà có Tân Ngư bên cạnh, không thì tôi bỏ cuộc từ sớm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!