Chương 26: (Vô Đề)

Gã cầm rìu vẫn đang truy đuổi phía sau, chẳng thấy bóng dáng Chu Siêu đâu, hai người vội vàng đẩy đại một cánh cửa rồi chui vào.

Trong lúc chạy, Lục Gia Lương đã vô thức nắm lấy cánh tay của Tân Ngư. Đến khi cả hai dừng lại đột ngột, tim anh như muốn nhảy khỏi lồng ngực, chẳng rõ là do chạy quá nhanh, hay là vì có cô ở cạnh.

Anh khẽ thở ra một hơi, mò mẫm bật đèn lên.

Coi như vận may của họ cũng không tệ.

Tân Ngư khoanh tay, vô thức chạm vào chỗ cánh tay vừa bị Lục Gia Lương nắm, hỏi: "Còn mấy người đi với cậu đâu?"

Lục Gia Lương cụp mắt, lông mi phủ bóng: "Bị lạc mất rồi."

Không biết bản thân đã nói dối cô bao nhiêu lần, rõ ràng là vì muốn gặp cô mà tự tìm tới.

Anh muốn hỏi cô rốt cuộc có quan hệ gì với tên con trai kia. Trong đầu không nhịn được mà lặp lại những tình tiết trước đây, hình như là bạn học cũ hồi cấp hai? Có thể từng rất thân thiết? Biết đâu bây giờ vẫn giữ liên lạc?

Lục Gia Lương mím môi, hạ giọng: "Lúc tớ đến, hình như bắt gặp bọn họ." Nói rồi, anh ngẩng đầu nhìn thẳng Tân Ngư, không kìm được mà buột miệng trách móc: "... Sao có thể bỏ cậu lại một mình như vậy chứ?"

Nhắc đến chuyện này, mắt Tân Ngư lại bắt đầu hoe đỏ. May mà sau đó gặp được Lục Gia Lương, nếu không thì nhà ma với trò hù dọa các kiểu chắc chắn sẽ bị cô xóa vĩnh viễn khỏi danh sách chơi bời luôn!

"Đúng rồi đó!" Cô hiếm hoi than thở: "Lúc chia nhóm, tớ còn thầm cầu nguyện, ai cũng được, miễn đừng là Chu Siêu. Ai ngờ vừa mở mắt ra nhìn thấy cậu ta... suýt xỉu tại chỗ!"

Lục Gia Lương nhìn kỹ nét mặt cô, trong lòng âm thầm vui sướng, dò hỏi: "Tớ cứ tưởng hai người thân thiết lắm cơ mà, chẳng phải là... bạn thân sao?"

Nếu là với Mục Tĩnh, Tân Ngư có thể vô tư kể tội Chu Siêu, nhưng với Lục Gia Lương, cô lại để ý hình tượng, nghĩ ngợi một lát rồi hàm hồ nói: "Trước có ngồi cùng bàn, cuối tuần cũng hay đi chơi. Lên cấp ba rồi mỗi đứa một nơi, liên lạc cũng ít dần..."

Không muốn nói thêm nữa, Tân Ngư chuyển chủ đề: "Tìm manh mối đi."

Lục Gia Lương gật đầu: "Ừ."

Đây là một phòng hồ sơ. Tân Ngư lật được một cuốn tài liệu quảng bá bệnh viện, bên trong giới thiệu lý lịch của Viện trưởng Hoàng ở Bệnh viện Bác Ái. Là một bác sĩ rất xuất sắc, thường xuyên được bệnh nhân tặng biểu ngữ cảm ơn.

Thế nhưng, trong bức ảnh ông ta chụp cùng tấm biểu ngữ có hàng chữ "Tay nghề cao siêu, y đức vẹn toàn", lại bị ai đó dùng bút đỏ vạch một dấu gạch chéo rất to.

Tân Ngư đưa cuốn đó cho Lục Gia Lương xem, anh cầm lấy, nhưng ánh mắt lại khẽ liếc sang đôi mắt lấp lánh của cô như đang chờ được khen ngợi. Anh không tiếc lời: "Manh mối rất quan trọng đấy, làm tốt lắm!"

Tân Ngư lập tức nở nụ cười, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Căn phòng này cửa sổ cũng bị rèm che kín. Cô liếc một cái, rồi lại liếc lần nữa. Rõ biết kéo rèm có thể lòi ra mấy thứ đáng sợ, nhưng trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi.

"Có khi nào đằng sau rèm có manh mối ẩn không nhỉ?"

Căn phòng đã bị lục tung, chẳng tìm ra thêm gì mới. Lục Gia Lương khẽ siết nắm tay, vô thức hạ thấp giọng thở: "Để tớ."

Anh bước đến, bàn tay nắm lấy mép rèm khựng lại trong giây lát, sau đó quay đầu nhìn cô một cái rồi kéo mạnh.

Không có gì bất ngờ nhảy ra, nhưng một dòng chữ to tướng viết bằng máu hiện ra trước mắt: Nhanh lên, tụi bây bị lừa rồi!

Lục Gia Lương lui lại một bước, quai hàm sắc nét lập tức căng chặt, hàng mi dài rủ xuống che giấu mọi cảm xúc trong mắt. Anh nuốt nước bọt, lùi thêm một bước nữa, tiến lại gần Tân Ngư: "Vai của chúng ta là điều tra theo lời mời của viện trưởng, đồng thời giải cứu viện trưởng bị nhốt ở tầng ba..." Lục Gia Lương trầm ngâm: "Câu này, rất có thể là đang ám chỉ viện trưởng Hoàng.

Nếu kết hợp với thông tin trong tờ rơi..."

Chưa kịp nói xong, bóng đèn trần bắt đầu nhấp nháy, ánh sáng chập chờn bất định.

Cả hai cùng ngẩng đầu, tim căng thẳng như dây đàn. Một tiếng "xẹt" vang lên, tựa như đường dây điện bị cháy rồi cả phòng tối om.

Nhưng lần này còn khủng khiếp hơn cả hành lang ban nãy.

Ngay bên cạnh Lục Gia Lương, bất ngờ nhảy ra một con búp bê phát ra ánh sáng đỏ rực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!