Chương 22: (Vô Đề)

Sau khi biết Lục Gia Lương bị gọi vào văn phòng, lúc anh ra ngoài với sắc mặt không mấy tốt, Tân Ngư liền ngồi không yên.

Sự nghiêm khắc của Lâm Quế Anh thì nổi như cồn trong toàn trường, nếu cô ấy đứng thứ hai thì chẳng có thầy cô nào dám giành vị trí đầu tiên.

Những học sinh do cô ấy phụ trách đều là tấm gương sáng trong mắt mọi người. Dù có là học sinh đội sổ trong lớp, đem so với học sinh lớp thường vẫn là hình mẫu lý tưởng.

Toàn trường quy định giờ tan học buổi tối là 9 giờ 20, riêng lớp cô ấy thì phải đến 9 giờ 30 mới được rời đi, khiến cả khối lớp chọn phải kéo dài giờ học theo.

Buổi sáng cũng vậy, cô ấy làm gương đi đầu, yêu cầu học sinh đến sớm thì bản thân cũng chưa từng đến trễ. Khi học sinh các lớp khác còn lục tục kéo nhau vào lớp chào hỏi, thì lớp của cô ấy đã bắt đầu vào tự học.

Cô ấy còn thường xuyên trò chuyện riêng với các giáo viên bộ môn của lớp mình, biểu dương những học sinh có tiến bộ rõ rệt, chăm chỉ lên văn phòng hỏi bài; còn những em học yếu, ít khi lên phòng giáo viên thì bị gọi vào nói chuyện riêng từng người một...

Yêu cầu nghiêm khắc như thế, kể không xuể.

Chưa kể tới thứ khiến học sinh e sợ nhất llà yêu sớm.

Tân Ngư siết chặt bút, đầu bút đâm sâu vào má, ánh mắt lơ đãng, chẳng thể tập trung nổi. Cô nghĩ đến chuyện vì mình mà Lục Gia Lương bị kéo vào văn phòng của Lâm Quế Anh, trong lòng càng thêm khó chịu.

Văn phòng của Lâm Quế Anh chẳng khác nào hang hùm, mà Lục Gia Lương lại là chú cừu non hiền lành, e là trước giờ chưa từng phải đối mặt với bộ răng sắc nhọn của dã thú bao giờ!

Tiếng chuông hết tiết vang lên, Tân Ngư lập tức như làn khói chạy ra khỏi lớp. Ở khu cầu thang tầng một, cô bất ngờ chạm mặt Lục Gia Lương, chỉ còn ba bậc cuối cùng, cô khựng lại, nắm lấy tay vịn, đứng vững, ánh mắt khóa chặt lấy anh.

Lục Gia Lương bước lên một bước, cánh tay hơi nâng lên, thấy cô đứng vững rồi thì thu tay lại.

"Cậu..."

"Lục Gia Lương."

Cả hai đồng thời lên tiếng.

Lục Gia Lương bật cười: "Cậu nói trước đi."

Cầu thang thiếu sáng, mọi thứ đều mang theo vẻ âm u, ngay cả mặt đất cũng toát lên sự trầm lặng. Ngực Tân Ngư như nghẹn lại, cảm giác khó nói thành lời chợt ùa tới. Cô nhìn Lục Gia Lương thật sâu, rồi khẽ quay đầu đi, ánh mắt rơi xuống nền nhà tối màu bên cạnh anh.

Giọng điệu cô nhẹ bẫng, như chẳng có gì to tát: "Cảm ơn cậu đã giúp đỡ tớ suốt thời gian qua, chân tớ bây giờ đã ổn rồi, hoàn toàn có thể tự đi xe buýt, không cần làm phiền cậu nữa đâu!"

Thoáng thấy có người đang nhìn về phía này, Tân Ngư lập tức nâng cao giọng, bày ra vẻ cảm kích: "Thật ra hôm đó nói đi cũng phải nói lại, lỗi là do tớ không nhìn đường nên mới té, vậy mà cậu lại chủ động nhận trách nhiệm, còn đưa đón tớ đi học, cậu thật sự là một người rất rất tốt. Cảm ơn cậu nha!"

Cô đứng trên bậc thang, cúi người chào.

Không dám chờ đến khi Lục Gia Lương phản ứng lại, sợ rằng nếu thấy anh lộ ra vẻ nhẹ nhõm thì bản thân sẽ chịu không nổi, thế nên cô không nán lại lâu, nhanh như gió lại chạy vụt đi.

Cầu thang không có cửa sổ, ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu vào hành lang, vệt sáng vàng rực ngừng lại phía sau lưng Lục Gia Lương, phân cách rõ ràng giữa ánh sáng và bóng tối nơi cầu thang âm u.

Lục Gia Lương đứng đó, mặt mày bình lặng, đôi mắt đen sẫm, ngước nhìn khoảng không trên cầu thang rộng lớn, đột nhiên có cảm giác như bóng tối cuốn lấy toàn thân.

Dáng anh cao gầy, bởi vì quanh năm học hành trong nhà nên da trắng đến gần như nhợt nhạt, sắc mặt lúc này càng thêm tái. Trong thoáng chốc, nét dịu dàng tĩnh lặng thường ngày hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự bối rối sâu sắc và nét u sầu hiện rõ nơi chân mày.

Thái độ của cô nói lên tất cả.

Những tin đồn giữa anh và cô, chắc chắn cô cũng đã nghe được. Cô không giống như anh, trong lòng từng có chút kỳ vọng, thậm chí đã có lúc mơ hồ cho rằng đó là sự thật...

Nhưng với cô, điều đó chỉ là phiền toái, cô hận không thể lập tức cắt đứt, không chịu nổi dù chỉ một giây một phút, bước chân đi giải thích còn nhanh hơn gió, như thể anh là thứ gì bẩn thỉu, hoàn toàn không muốn dính vào.

Giải thích xong rồi, cô như chú chim trắng thoát khỏi dây buộc, tung cánh bay đi trong vui sướng.

Tim đột nhiên siết chặt, không khí hít vào phổi như có đá vụn lạnh buốt, lồng ngực đau rát từng cơn.

Lục Gia Lương siết chặt nắm tay, bất ngờ dâng lên một nỗi ấm ức mãnh liệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!