Gần đây, Lục Gia Lương thường xuyên xuất hiện ở tầng ba. Trước kia là để đến văn phòng toán, dạo này thì cứ đứng ở cửa lớp Chín, thậm chí còn có người tận mắt thấy anh chở một cô gái đến trường.
Tin đồn lan nhanh như gió.
Từ sau kỳ thi đại học, khung giờ ra chơi tiết lớn đã dừng chạy bộ, nửa tiếng này hoàn toàn thuộc về học sinh.
Một bạn nữ trong lớp không nhịn được tò mò, hỏi Tân Ngư: "Cậu với Lục Gia Lương đang yêu nhau à?"
Tân Ngư giật mình: "Ai nói vậy?"
"Cả trường đều đồn thế mà." Cô bạn tròn mắt nhìn cô, ánh mắt đầy tò mò và khát khao tìm hiểu.
Tân Ngư hít một hơi, nghiêm túc đáp: "Hôm đó tớ bị té, Lục Gia Lương cảm thấy do cậu ấy gây ra nên thấy có trách nhiệm phải đưa đón mình đi học trong thời gian tớ bị thương, chỉ có vậy thôi."
Cô bạn bán tín bán nghi rời đi.
Tân Ngư đập mặt xuống bàn, bắt đầu không kiềm được suy nghĩ lung tung.
Nếu Lục Gia Lương biết người ta vì việc đưa đón của hai người mà nghĩ bọn họ là đang yêu nhau, liệu có thấy phiền không?
Chân cô đã lành từ lâu rồi, sáng hôm qua còn đuổi theo Mục Tĩnh dọn vệ sinh mà suýt đâm trúng anh...
Anh có nghĩ là cô cố ý giấu chuyện đã khỏi chỉ để được ở bên cạnh anh lâu hơn không?
Thật ra có khi bây giờ Lục Gia Lương cũng đang phiền lòng, đang tự hỏi tại sao lúc đầu lại mở miệng đề nghị đưa đón, kết quả là vết thương của người kia mãi chẳng thấy lành, dính lấy mình như cao dán...
Anh lại không tiện mở lời cắt đứt, đành phải ngậm bồ hòn mà tiếp tục để cô "hưởng ké"...
Tân Ngư vò đầu bứt tóc, bị những viễn cảnh tự dựng của mình dằn vặt đến không yên.
Dù Lục Gia Lương nghĩ sao đi nữa, giờ đã có tin đồn hai người đang yêu nhau, thì cho dù là để tránh điều tiếng, anh cũng sẽ không tiếp tục thân thiết với cô nữa, phải không?
Cả buổi trưa, cô không gặp Lục Gia Lương. Bình thường giờ ra chơi vẫn hay thấy anh trên tầng ba.
Tân Ngư nằm ườn ra bàn, rũ rượi như cọng bún. Trong lớp chỉ còn lác đác vài người. Cô trò chuyện vài câu với Mục Tĩnh rồi ai nấy quay về chỗ ngủ trưa.
Đột nhiên có tiếng trò chuyện vọng lại, Tân Ngư nhạy bén ngẩng đầu lên, là bóng dáng quen thuộc kia.
Lục Gia Lương rất cao, vóc dáng đẹp, kiểu mặc gì cũng tôn dáng. Trường cũng không thiếu trai đẹp, nhưng cô luôn nhận ra anh đầu tiên.
Anh đứng ở cửa lớp, đối diện là một nữ sinh không thấy rõ mặt.
Hai người đang trò chuyện, góc nghiêng của Lục Gia Lương lúc nói chuyện trông rất dịu dàng. Anh có một đôi mắt rất đẹp, khi nhìn bất kỳ điều gì cũng đều toát lên vẻ chăm chú và nghiêm túc.
Giờ đây, đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.
Cô gái đó hơi cúi đầu, như thể đang thẹn thùng, trong lòng ôm một quyển sách từ vựng tiếng Anh.
Một cảm giác khó chịu dâng lên.
Lúc trưa khi ăn với Mục Tĩnh, hai người còn ghé qua sân trường mua xiên kẹo hồ lô bên ngoài hàng rào. Vị chua chua ngòn ngọt vẫn còn đọng trong miệng, giờ cứ như đang lan khắp cơ thể, khiến toàn thân cô đều khó chịu.
Cô uống một ngụm nước, nhưng vẫn không xua được vị chua đang lan ra từng tấc da tấc thịt.
Hàng mi khẽ run, Tân Ngư muốn tiếp tục úp mặt xuống bàn ngủ, nhưng mắt lại không chịu nghe lời, cứ dán chặt vào người ở cửa, tim như bị ai bóp chặt, khó chịu đến ngạt thở.
Cô nhận ra mình có vấn đề.
Cứ luôn mặc định rằng Lục Gia Lương đến cửa lớp Chín là để tìm mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!