Đến dưới khu giảng đường, lúc này đang là tiết học thứ hai.
Hành lang yên ắng.
Tân Ngư bám lấy lan can cầu thang, hạ giọng nói: "Chân tớ không sao rồi, cậu về lớp trước đi, tớ tự lên được."
Để chứng minh mình không nói dối, Tân Ngư dùng chân không bị thương giẫm lên bậc thang, cánh tay chống lên tay vịn, chân còn lại bước lên với một tư thế hơi gượng gạo nhưng vẫn có thể kiên cường leo tiếp.
"Thấy chưa?" Tân Ngư cười, "Không ảnh hưởng gì đâu."
Lục Gia Lương vẫn giữ cánh tay chìa ra, hờ hững đỡ bên cạnh cô: "Còn mấy bậc thôi, để tớ đưa cậu lên."
Tân Ngư cảm nhận cổ chân đúng là không còn đau như lúc đầu, đi lại bình thường không vấn đề gì, chỉ là đầu gối bị trầy nên hơi rát, không phải đau xương, mà là cảm giác da thịt bị kéo căng mỗi khi gập chân lại.
Cô cố gắng điều chỉnh nét mặt, nếu chịu không nổi thì cắn chặt răng, cuối cùng cũng leo được lên tầng ba.
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi ngắn tay, quần tây đen bước tới, chỉ tay về phía hai người mới vừa ló đầu ra khỏi lối cầu thang, giọng nghiêm khắc: "Các em kia! Giờ này còn đi lại bên ngoài à? Đứng yên đó!"
Đi đến gần hơn, Tân Ngư mới nhận ra là thầy phụ trách kỷ luật của trường.
Học sinh sợ giáo viên là bản năng, huống chi đây lại không phải giờ nghỉ.
Bị thầy kỷ luật quát một tiếng, Tân Ngư liền quên khuấy mất mình là "thương binh", hoàn toàn có lý do chính đáng để được thông cảm, cô co vai lại, theo phản xạ bước lùi về sau một bước, trốn ra sau lưng Lục Gia Lương.
Lục Gia Lương hơi sững người trước hành động của cô, sau đó cong môi khẽ cười.
Giáo viên đáng sợ đến vậy sao?
Anh đứng thẳng người, lễ phép lên tiếng: "Chào thầy Vương ạ."
Thầy giáo nheo mắt nhìn kỹ, nhận ra là Lục Gia Lương, sắc mặt lập tức từ nghiêm khắc chuyển sang ôn hòa như gió xuân, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng thân thiết: "Lục Gia Lương à, sao lại đứng đây?"
Rồi ông nhìn sang nữ sinh đang núp sau lưng Lục Gia Lương, chân mày lập tức nhíu lại.
Lục Gia Lương bình tĩnh giải thích: "Sáng nay lúc đi học, em làm bạn nữ này ngã, bọn em vừa đi bệnh viện kiểm tra xong, cũng đã xin phép thầy cô rồi ạ."
Tân Ngư lặng lẽ nhích ra một bước, để lộ đầu gối đang bị xây xát đầy vết thương.
"Đi đường phải nhìn cho kỹ vào!" Thầy kỷ luật nói, "Giờ đi học xe cộ đông lắm, có người còn vội vã vượt đèn đỏ, không kiểm soát được người khác thì ít nhất cũng phải lo cho an toàn của mình!"
Rồi ông chuyển giọng, nghiêm túc dặn dò: "Sau khi tốt nghiệp lớp 12, các em là đối tượng trọng điểm của nhà trường, phải hết sức tập trung..."
Tân Ngư đối diện với thầy giáo, nhất là thầy kỷ luật chỉ còn biết ngoan ngoãn gật đầu nghe dạy.
Lục Gia Lương thì rõ ràng là có kinh nghiệm tiếp xúc với giáo viên, nhân lúc thầy tạm dừng, nhanh chóng chen vào: "Cảm ơn thầy ạ, bọn em hiểu rồi. Giờ em đưa bạn ấy về lớp trước, rồi sẽ quay lại học tiếp."
Anh nói xong, chào một tiếng: "Chào thầy."
Tân Ngư cũng lí nhí phụ họa: "Chào thầy ạ."
Thầy kỷ luật đứng đó nhìn theo bóng lưng hai người. Đúng lúc này, một nam sinh thò đầu từ cửa sau lớp học ra nhìn lén, thầy lập tức đen mặt: "Nam sinh lớp 11 kia! Về chỗ ngồi đi! Nhìn cái gì mà nhìn!"
Lục Gia Lương hỏi Tân Ngư buổi trưa định ăn gì, Tân Ngư bảo để bạn trong lớp mang hộ, thế là anh không nói thêm gì nữa, chờ cô vào lớp rồi mới quay người rời đi.Tiết học cuối cùng của buổi tối kết thúc.
Mục Tĩnh muốn đưa Tân Ngư về nhà, Tân Ngư nói: "Chỉ là da bị trầy thôi, nhìn thì ghê chứ thật sự không sao đâu. Nếu cậu không yên tâm, thì tiễn tớ đến trạm xe là được rồi."Về đến nhà.
Đèn phòng khách sáng một ngọn, Tân Bằng đang ngồi trên ghế sofa xem ti vi, Hàn Anh Tú cũng ngồi bên cạnh, hai người ngồi khá gần nhau.
Tân Ngư cảm thấy có chút không thoải mái, liền dời ánh mắt đi chỗ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!