Tin nhắn trong nhóm rung lên, là ảnh mọi người chụp lúc nãy.
Lục Gia Lương và một nam sinh khác tên là Ngô Trì phụ trách máy ảnh, nên chụp được nhiều ảnh nhất, lần lượt đăng lên nhóm.
Vì không phải nhân vật chính, Tân Ngư chỉ xuất hiện trong vài tấm, phần lớn là đứng ở mép khung hình.
Tấm cuối cùng là ảnh chụp tập thể.
Trong ảnh, Tân Ngư và Lục Gia Lương vai kề vai, anh nghiêng người xuống rõ ràng, má gần như chạm sát mặt cô, khoảng cách này đã gần như vượt khỏi ranh giới an toàn bình thường.
Mặt Tân Ngư đỏ bừng, đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên giữa cô và Lục Gia Lương.
Cô lưu ảnh lại. Cùng lúc đó, một tin nhắn mới hiện lên.
Tân Ngư mở ra xem, là Lục Gia Lương.
Không giống màn hình nhóm đông đúc, trong khung trò chuyện giữa cô và Lục Gia Lương, toàn bộ đều là ảnh của Tân Ngư.
Lục Gia Lương nói anh chụp rất nhiều, mong cô đừng để ý, nếu cô cảm thấy bị làm phiền thì anh sẽ xóa đi.
May mà là qua màn hình, nếu không thì Lục Gia Lương sẽ thấy rõ một Tân Ngư đang đỏ đến phát cháy.
Tuy biết rõ Lục Gia Lương không cố ý chụp riêng mình, nhưng trong lòng Tân Ngư vẫn nhịn không được mà vui như Tết, giống như có vô số bong bóng màu bay lượn trong lồng ngực.
Cô mở từng bức ảnh, zoom vào coi kỹ từng chi tiết.
Sợ lỡ đâu có tư thế kỳ cục hay biểu cảm xấu xí.
Cô gõ vào khung chat: "Cảm ơn cậu nhiều nha, cậu chụp đẹp quá, tớ lưu hết rồi đó [dễ thương]"
Tân Ngư do dự một lúc, cảm thấy giọng điệu của mình có phần làm màu, nên xóa chữ "nha" đi.
Nhưng như vậy thì lại thấy khô khan.
Cô lại thêm "nha" vào.
Sau đó ánh mắt dừng lại ở câu "cậu chụp đẹp quá", lông mày khẽ nhíu lại.
Anh có thấy mình đang tự khen mình không...?
Sau một hồi gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, cuối cùng Lục Gia Lương nhận được tin nhắn thế này: "Cậu chụp ảnh giỏi thật đó, chụp tớ nhìn chẳng giống tớ luôn, tớ thích lắm, đã lưu lại hết rồi [cười tươi][cười tươi]"
Cái gì gọi là "chẳng giống tớ"? Trong mắt anh, ảnh mới chỉ thể hiện được một trong mười phần đẹp của cô thôi.
Lục Gia Lương nằm dài trên giường, trong máy vẫn còn vô số ảnh chưa gửi cho Tân Ngư, toàn là lấy cớ chụp phong cảnh để lén chụp cô. Tân Ngư ngủ gà ngủ gật, Tân Ngư thở d. ốc dưới ánh nắng, Tân Ngư tóc tai rối bời trên đỉnh núi bị gió thổi mờ cả mặt mũi...
Anh không dám gửi, sợ cô sẽ nhận ra tâm tư của mình.
Anh mở lòng bàn tay ra, mặt cười kia đã sớm bị mồ hôi làm nhòe, nhưng cảm giác lúc ấy vẫn còn đọng lại.
Lục Gia Lương dùng chính bàn tay đó che nửa gương mặt mình, tay đặt lên môi.
Lần đầu tiên cảm thấy thời gian trôi quá chậm, cũng là lần đầu tiên mong tới thứ Hai đến nhanh một chút.Thứ Hai.
Dự báo thời tiết nói là có mưa, nhưng mãi vẫn không thấy hạt nào rơi, chỉ thấy trời cứ âm u nặng nề, không khí thì bí bách đến lạ.
Từ trạm xe buýt bước xuống, Tân Ngư rảo bước về tiệm bánh mì thịt gần trường. Đến lượt mình rồi, chú bán hàng thân quen ngẩng đầu hỏi: "Vẫn như mọi khi nhé?"
Tân Ngư ngạc nhiên vui vẻ: "Chú nhớ con hả? Vậy con hay gọi gì nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!