Chương 18: (Vô Đề)

Nếu có thể quay ngược thời gian, Tân Ngư nhất định sẽ không vì tiết kiệm mà mua mì gói. Nhìn cảnh cô cầm mép túi mì ăn trông thật kỳ cục.

Nhưng sau đó, Lục Gia Lương lại mua cùng loại mì với cô, còn học theo cách cô ngâm mì trực tiếp trong túi, anh còn mua thêm hai quả trứng luộc nước trà, đưa cho cô một quả. Hai người ngồi đối diện nhau, sảnh khách sạn lập tức tràn ngập mùi thơm ngào ngạt của súp gà nóng hổi.

Lục Gia Lương rất hiếm khi ăn đồ bên ngoài, vì người nhà luôn nói không sạch sẽ. Mấy lần thử rồi, anh cũng chẳng thấy ngon lắm, thậm chí do gia vị nặng quá còn khiến bụng anh hơi khó chịu. Nhưng tối nay, niềm vui và mãn nguyện khi được ở riêng với người mình thích hoàn toàn lấn át tất cả những điều đó.

Anh từ tốn gắp một đũa mì, cố ý làm ra vẻ vô tình hỏi: "Ăn xong rồi cậu định quay về phòng ngủ tiếp à?"

Tân Ngư liếc nhìn thời gian. Nếu không có Lục Gia Lương xuống cùng, thì một mình cô ngồi trong sảnh khách sạn vắng tanh lúc đêm khuya cũng chẳng có gì thú vị cả, lại âm u, lạnh lẽo. Cô chắc chắn sẽ về phòng, cho dù không ngủ được cũng không muốn ở lại đây.

Cô lắc đầu: "Về cũng không ngủ được, sắp đến giờ hẹn rồi, tớ ngồi đây chờ mọi người luôn."

Cô đến sớm nên đã ăn xong rồi, Lục Gia Lương vẫn đang ăn. Anh "ừ" một tiếng, không nói là sẽ ở lại hay về phòng ngủ.

Tân Ngư nhìn anh chằm chằm, đầy mong đợi.

Vành tai của Lục Gia Lương đỏ bừng lúc nào không hay.

Anh nuốt miếng mì đang ăn dở, lông mi cụp xuống, hàng mi dày và dài che đi ánh mắt đong đầy bối rối, giọng nói dịu dàng như gió xuân: "Tớ cũng không ngủ được. Mình ngồi đây... nói chuyện một lát nhé?"

"Được thôi!" Tân Ngư đồng ý ngay tắp lự.

Nhưng ngay sau đó, giữa hai người là một khoảng im lặng kéo dài. Không phải là không có gì để nói, mà là chẳng biết nên mở miệng thế nào, cả hai đều có chút ngại ngùng.

Nếu là người khác, Tân Ngư đã nói chuyện rôm rả từ lâu. Nhưng đối diện lại là Lục Gia Lương, nên cô tự nhiên lại trở nên dè dặt.

Thế nhưng cô thật sự rất tò mò về anh, nghĩ một lát rồi hỏi: "Cậu có nhiều tiền tiêu vặt mỗi tháng lắm hả? Đồ ăn vặt trên đỉnh núi, nhất là kem, đắt hơn dưới chân núi nhiều lắm. Cậu mua nhiều như thế, còn dư được bao nhiêu? Rồi tiền sinh hoạt tháng này có đủ không?"

Tân Ngư biết nhà Lục Gia Lương có điều kiện, nhưng trong quan niệm của cô, dù giàu đến đâu thì tiền tiêu mỗi tháng cũng phải có hạn mức. Một túi kem như vậy cũng phải vài trăm tệ, mà bây giờ mới giữa tháng thôi, còn hơn mười ngày nữa mới tới cuối tháng. Không biết anh có đủ tiêu không.

Nếu anh không đủ... Tân Ngư đã chuẩn bị sẵn trong lòng, chỉ cần anh hơi ngập ngừng thôi, cô sẽ chủ động đề nghị mang bữa sáng cho anh.

Tay nghề nấu ăn của Hàn Anh Tú rất ổn, nhờ phúc của Cao Thư Tĩnh mà Tân Ngư cũng hay được chia phần. Nếu Lục Gia Lương ăn phần đó, cô có thể ra ngoài mua đồ ăn khác.

Lục Gia Lương gần như không thể giấu nổi cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực.

Cô nói chuyện với anh như thế này, chẳng khác nào một người bạn gái đang lo lắng bạn trai tiêu hoang, quan tâm bạn trai đến cuối tháng có đủ tiền tiêu hay không.

Chẳng lẽ cô thật sự không thể chia tay với tên kia sao?

Lục Gia Lương cụp mắt, sợ bị Tân Ngư phát hiện ra chút cảm xúc u tối nào trong anh.

Anh khẽ mím môi, giải thích: "Ba mẹ tớ đi làm suốt ngày, nhà chỉ có mình tớ, nên tiền sinh hoạt được chuyển thẳng vào thẻ, tiêu cũng khá thoải mái. Đến cuối tháng thì vẫn đủ dùng."

Anh còn muốn nói rằng những món cô muốn ăn, anh đều có thể mua cho cô. Muốn bao nhiêu anh cũng sẽ mua, đó là trách nhiệm của một người bạn trai.

Nhưng suy nghĩ một giây, anh lại nhớ ra, mình đâu có tư cách để nói vậy. Hai người cũng chỉ là bạn học bình thường mà thôi.

Anh ngẩng lên, nhìn Tân Ngư, rồi chợt ngơ ngác, không hiểu sao cô lại trông có vẻ thất vọng như thế.

Tân Ngư thất vọng thật.

Suy tính ban đầu không thành, cô lại chùng xuống. Không biết sau này liệu còn có cơ hội ngồi nói chuyện trực tiếp với Lục Gia Lương như bây giờ nữa hay không.

Đúng lúc đó, Lục Gia Lương khẽ nói: "Hồi trước cậu có hỏi tớ vì sao lại chuyển sang trường trung học thực nghiệm ở thành phố Đồng."

Tân Ngư sững người, lập tức vểnh tai lên nghe.

Vẻ mặt Lục Gia Lương vẫn khá bình tĩnh, nhưng giọng nói lại hơi khựng lại:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!