Chương 17: (Vô Đề)

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía này.

Tân Ngư bị Mục Tĩnh kéo sát về phía mình. Cao Tử Ngang đứng chắn ngay trước mặt cô, tạo thành khoảng cách rõ ràng giữa hai người vốn còn đang đứng thân mật ngay trước đó, như thể một giấc mơ đẹp vừa bị đánh thức. Sắc đỏ trên mặt Lục Gia Lương cũng từ từ tan đi.

"Không sao đâu." Giọng điệu anh rất bình tĩnh khi giải thích với mọi người lý do mình và Tân Ngư đến muộn.

Thật ra cũng không tính là quá trễ, trên đỉnh núi vẫn còn khá nhiều người, có người thậm chí vẫn mặc áo ngắn tay. Nhưng Lục Gia Lương lại cảm thấy từng cơn gió lướt qua mặt lạnh thấu xương.

Nếu anh là bạn trai của Tân Ngư, thì lúc nhập hội với cả nhóm, căn bản chẳng cần phải tránh né gì cả. Anh có thể đưa cô về phòng nghỉ luôn, nếu cô đau mắt cá chân, anh thậm chí còn có thể ân cần xoa bóp cho cô...

Chứ không phải như bây giờ, vì kiêng kỵ mà đứng cách cô một khoảng xa như vậy.

Quần áo thay đổi được các anh chị đi cáp treo mang lên trước, Mục Tĩnh mặc váy dài chấm mắt cá, áo khoác khoác hờ trên tay. Vì vừa leo núi nên dù nhiệt độ trên đỉnh khá thấp, mọi người vẫn cảm thấy nóng.

Khoác tay Tân Ngư giống như đang áp vào một miếng dán giữ nhiệt không ngừng tỏa hơi ấm, Mục Tĩnh thắc mắc: "Không phải Lục Gia Lương cõng cậu lên đây suốt đường à, cậu cũng có vận động gì đâu, sao người lại nóng thế?"

Tân Ngư mím môi không trả lời, chỉ len lén liếc sang phía Lục Gia Lương.

Mục Tĩnh như bừng tỉnh đại ngộ: "Tớ đúng là không nên hỏi, được cậu trai mình thích cõng lên núi thì mặt đỏ tim đập là chuyện bình thường rồi, nhìn mặt cậu xem, chẳng cần đốt lửa mà đã là một món cá kho đỏ au thơm lừng luôn rồi!"

Tân Ngư sờ sờ má mình: "Đỏ lắm à? Vậy thì... cậu ấy chắc nhìn là biết ngay hả?"

Mục Tĩnh giả vờ suy nghĩ: "Chắc là không đâu."

Tân Ngư cảm thấy mặt mình đang nóng hừng hực, đến bây giờ tim vẫn còn đập dồn dập, không đến mức giống như sau khi chạy tám trăm mét, nhưng vẫn khiến cô thở không ra hơi.

Mục Tĩnh hạ giọng nói: "Nói nghiêm túc nhé, cậu thật sự có thể tỏ tình với Lục Gia Lương đấy. Mặt cậu đỏ, mặt cậu ấy còn đỏ hơn, đỏ đến tận cổ luôn, cậu không nghe Cao Tử Ngang còn nghi cậu ấy bị cảm nắng à..."

"Thế mà cậu còn nói không phải đùa..." Tân Ngư tuy thích mộng mơ, nhưng cô vẫn hiểu rất rõ thế nào là "tự mình đa tình", nên giọng có phần ủ rũ: "Cậu ấy là người tốt, tính cách tốt, tớ bị trật chân, cậu ấy không thể nào đứng nhìn không được. Cõng người sống nhăn răng như tớ, lại còn kèm theo cả ba lô nữa, dù có thường xuyên tập thể thao thì cũng sẽ mệt thôi... Vậy mới chứng minh là cậu ấy tốt, ánh mắt tớ nhìn người cũng không sai."

Nhưng Mục Tĩnh thì lại không nghĩ như vậy. Dù là Lục Gia Lương trong lời đồn trên diễn đàn hay Lục Gia Lương trong thực tế, đều cho cô nàng một cảm giác xa cách, thậm chí là lạnh nhạt. Anh cư xử rất lịch sự, nhưng đó là vì gia giáo và nền nếp, không đại diện cho việc anh là một người dịu dàng ấm áp.

Trong mắt Mục Tĩnh, Lục Gia Lương giống như một tảng băng lạnh. Vậy mà qua cách Tân Ngư kể lại, anh lại như một vầng thái dương dịu dàng ấm áp.

Nếu thật sự không có ý gì với Tân Ngư, với thể lực của anh, cõng cô l*n đ*nh núi xong rồi thì đã có thể leo tiếp luôn rồi, cần gì quay lại viện cớ "đi vệ sinh". Một người bình thường mất hai tiếng để leo, anh có thể đi nhanh hơn, mất một tiếng là cùng. Rõ ràng là không có chuyện gì gấp cả, mà là cố tình.

Mục Tĩnh đoán, anh đã đi cùng Tân Ngư là có chủ ý. Mặc dù Đường Tử Di cũng đi cùng, nhưng nếu Lục Gia Lương có ý với Đường Tử Di, thì đã chọn đi cáp treo rồi. Mà thực tế là anh đi bộ leo núi với Tân Ngư.

Đang lúc Mục Tĩnh mải suy nghĩ, Lục Gia Lương xách theo một túi kem đi tới.

Cao Tử Ngang ngậm một cây kem vỏ sô

-cô

-la trong miệng, còn cầm thêm một cây kem đậu xanh: "Tối nay kem do đại công tử Lục Gia Lương bao trọn gói nha! Nào, cả nhà vỗ tay nào..."

Lục Gia Lương mặt vẫn bình thản, không thèm để ý đến cậu ta.

Ngược lại, Mục Tĩnh cùng vài anh chị khóa trên ở lớp 12 lại rất biết phối hợp, vỗ tay vang như sấm. Mấy người không đợi Lục Gia Lương đi tới mà đã chạy lên trước, chen nhau chọn kem.

Giá trên đỉnh núi so với dưới chân núi đúng là có cao hơn, nhưng cũng không đến mức vô lý.

Dù ai cũng thấy nóng, nhưng chủ yếu mọi người vẫn chỉ mua vài chai nước giải khát mát lạnh hoặc kem que rẻ tiền ăn cho đỡ thèm. Ấy vậy mà túi kem Lục Gia Lương mua toàn là kem sô

-cô

-la phủ sữa cao cấp, cả túi đầy ắp.

Anh không để ý đến túi kem, chỉ rút ra hai cây và một tuýp thuốc mỡ chống viêm, rồi bước thẳng về phía Tân Ngư đang đứng gần cửa khách sạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!