Lúc đến nơi cũng vừa đúng giờ ăn, cả nhóm dựa theo hướng dẫn trên mạng tìm đến một quán cá chua cay khá nổi tiếng trong vùng.
Mục Vân Tranh vốn định rủ bạn bè đi cùng để giúp mình cổ vũ tinh thần, nhân dịp ngắm bình minh trên đỉnh núi sẽ tỏ tình với Trịnh Lâm. Vì có quan hệ thân thiết với em họ, anh ấy nghĩ nên đưa cô nàng theo, dù sao con gái cũng có nhiều ý kiến hữu ích hơn trong mấy chuyện như thế này. Còn Cao Tử Ngang thì hoàn toàn là sự cố ngoài ý muốn.
Chưa kể đến chuyện về sau đội ngũ cứ thế phát triển thành hơn mười người, chẳng khác gì một đoàn du lịch nhỏ.
Dù gì thì cũng khác thế hệ, chủ đề câu chuyện giữa các năm học chẳng thể nào giống nhau. Trong mắt Mục Vân Tranh và nhóm học sinh lớp trên, đám học sinh lớp 11 chẳng khác nào một lũ nhóc con.
Hai cái bàn được ghép lại thành một, một bên dành cho nhóm cựu học sinh, bên còn lại thuộc về đám "trẻ con".
Cao Tử Ngang bất mãn kêu lên: "Sao bàn các anh có bia mà bàn tụi em chỉ có nước trái cây thế này?"
Mục Vân Tranh thản nhiên chặn họng cậu ta: "Con nít thì uống nước trái cây đi."
Cao Tử Ngang không chịu phục: "Anh chỉ hơn em có một tuổi thôi mà."
"Nhưng anh là người lớn rồi."
Cá chua cay nhanh chóng được dọn lên, một phần lớn đầy ú ụ, đi kèm với một đĩa gà xào cũng chất lượng không kém. Đường ranh giới giữa hai bàn chính là khe hở chắp nối giữa hai mặt bàn. Mục Tĩnh và Cao Tử Ngang ngồi đối diện nhau, đóng vai trò cầu nối giữa nhóm học sinh lớp 12 và lớp 11.
Tân Ngư ngồi cạnh Mục Tĩnh, ánh mắt láu lỉnh đảo qua đảo lại. Ở bên bàn kia, giữa Cao Tử Ngang và Đường Tử Di có một chỗ trống, cậu ta kéo Lục Gia Lương ngồi xuống đó. Lục Gia Lương cũng không từ chối, vừa hay lại ngồi cạnh Đường Tử Di, vừa ngước lên đã bắt gặp ánh mắt sáng rực của Tân Ngư.
"Còn khó chịu không?"
Tân Ngư hơi cúi đầu, siết chặt lấy chiếc túi nhỏ mà Mục Tĩnh khoác bên mình, khẽ nói: "Cảm... cảm ơn thuốc của cậu, tớ không sao rồi."
"Vậy thì tốt." Lục Gia Lương mỉm cười với cô, đưa tay lấy bình nước trái cây bên cạnh, hỏi: "Muốn uống nước trái cây không?"
Mục Tĩnh nghe thấy liền nhanh tay đẩy cốc của Tân Ngư qua: "Muốn!" Cô nàng cười hì hì, nói: "Tiểu Ngư thích uống nước cam nhất, còn có cả vị chanh xanh, với cả nước trái cây vị đào nữa... Ấy?" Cô nàng nghiêng đầu nhìn Tân Ngư, "Hình như cậu chẳng có thứ gì không thích uống nhỉ? Không kén ăn luôn."
Tân Ngư không để ý đến Mục Tĩnh, Lục Gia Lương rót đầy cốc nước cam đặt trước mặt cô. Mục Tĩnh mặt dày cười nói cảm ơn, Lục Gia Lương cũng rót đầy cốc cho cô nàng.
Cao Tử Ngang nhìn thấy cũng ồn ào đòi uống nước cam.
Học bá phục vụ, một ngụm nước cam mà như thần tiên lộ vậy đó!
Thế là Lục Gia Lương dứt khoát rót đầy hết số cốc nước trái cây trên bàn.
Lúc ăn, Tân Ngư lén quan sát Lục Gia Lương và Đường Tử Di. Cô biết chuyện Đường Tử Di từng tỏ tình với Lục Gia Lương nhưng thất bại, không ngờ cô ấy cũng đến đây. Ban đầu, cô cứ nghĩ rằng Đường Tử Di không hề nản lòng, nhưng bây giờ nhìn lại, suốt cả bữa ăn, cô ấy và Lục Gia Lương thậm chí chẳng có lấy một ánh mắt giao nhau, cư xử chẳng khác nào người xa lạ.
"...A." Nghĩ đến nhập thần, Tân Ngư bất cẩn gắp trúng một miếng cá phủ đầy ớt đỏ, lưỡi cay xè, cô vội vàng tu hết một cốc nước trái cây, cố gắng dập đi vị cay nóng đang lan khắp khoang miệng. Cô rút khăn giấy lau giọt nước mắt phản xạ trào ra nơi khóe mắt.
Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của Lục Gia Lương.
Ngay sau đó, anh thản nhiên dời mắt, chậm rãi gắp một miếng cơm..... Anh hình như vẫn luôn nhìn cô.
Mặt Tân Ngư nóng bừng, không rõ là do xấu hổ hay do cay.
Cô tự nhắc nhở bản thân, tuyệt đối không được tự mình đa tình!
Cô và Lục Gia Lương ngồi đối diện nhau, ngước lên liền thấy ngay đối phương, chuyện này khó mà tránh khỏi. Anh chắc chắn không phải đang nhìn cô, biết đâu còn cảm thấy dáng vẻ ăn uống của cô thật ngốc nghếch nữa...
Nhưng vừa nghĩ vậy, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh viên thuốc chống say xe nằm gọn trong lòng bàn tay Lục Gia Lương. Thuốc là anh mua ở trạm dừng chân, nghĩa là vì thấy cô say xe khó chịu nên anh mới đặc biệt mua cho cô.
Hơn nữa cô còn ngủ tựa lên vai anh cả quãng đường dài, lúc đó cô đã nhìn thấy anh đưa tay xoa bóp vai mình...
Anh thật chu đáo, thật ấm áp...
Là chỉ đối với riêng cô, hay dù là ai thì anh cũng như vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!