Chiều thứ Sáu tan học, Tân Ngư và Mục Tĩnh rủ nhau đi siêu thị mua một ba lô đầy đồ ăn vặt. Đến quầy thức uống, Tân Ngư trầm trồ: "Trên núi chắc đồ uống đắt lắm ha?"
Mục Tĩnh gật đầu: "Ừ, dưới chân núi giá vẫn vậy, nhưng l*n đ*nh thì một chai nước khoáng cũng tầm mười tệ."
Tân Ngư lấy hai chai nước khoáng bỏ vào xe đẩy, chọn thêm hai chai vị chanh xanh rồi một lốc sữa chua dạng túi mười gói. Cô uống nước rất nhiều, cơ bản hai tiết học hết một chai, mỗi giờ ra chơi đều kéo Mục Tĩnh đi vệ sinh cùng. Mục Tĩnh chỉ cầm một chai nước khoáng, đồng thời nhắc: "Tụi mình đi từ cổng sau lên núi, đường đó hình như không có mấy chỗ đi vệ sinh đâu."
Tân Ngư thoáng bối rối, cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi cười: "Trời nóng, leo núi mệt, uống nước vào rồi cũng ra mồ hôi hết, khỏi phải đi vệ sinh nữa."
"Cậu liệu đấy." Mục Tĩnh bĩu môi, bỏ thêm một chai nước nữa vào xe đẩy.
Sáng hôm sau, Tân Ngư mặc đồ thể thao. Cái ba lô nặng trịch, cô để lại bốn túi sữa chua, chia cho Mục Tĩnh mỗi người hai túi, còn nước uống thì không nỡ bỏ ra. Cô tự nhủ sẽ vừa leo núi vừa uống cho nhẹ bớt hành lý. Nghĩ vậy nên cô cảm thấy yên tâm, vui vẻ khoác ba lô lên vai.
Tân Bằng hiếm khi mới có ngày nghỉ. Sáng sớm, ông ra ngoài mua sữa đậu nành và quẩy, còn mang về cả món bánh bao nhân thịt hấp mà Tân Ngư thích nhất. Ông vừa đặt đồ ăn lên bàn vừa nói: "Ba dậy sớm lắm mới mua được có bốn cái cuối cùng... Con mang đủ tiền không? Tiểu Tĩnh nói không cần con trả, nhưng nhà mình không nên để người ta thiệt, tiền phòng bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu..."
Tân Ngư vâng dạ: "Con biết rồi ạ."
Nói rồi, cô kéo ghế ngồi vào bàn ăn. Tân Bằng chưa ăn ngay mà đi vào phòng gọi Hàn Anh Tú dậy, rồi sang gõ cửa bảo Cao Thư Tĩnh ra ăn sáng.
Tân Ngư lén nhìn theo, rồi lại cúi đầu lặng lẽ ăn bánh bao. Bánh bao nóng hổi, vỏ bánh bóng loáng mềm mượt, cắn một miếng, nước thịt thơm lừng bên trong ứa ra, nhân thịt thì ngon ngọt. Cô ăn ngấu nghiến rồi nuốt chửng.
Đợi mọi người sửa soạn xong và ngồi vào bàn, Tân Ngư đã ăn xong từ lâu. Lúc cô đang đứng ở cửa xỏ giày, bỗng nghe tiếng Cao Thư Tĩnh cười nói: "Ba ơi, dì ở biển gửi cho nhà mình bao nhiêu là hải sản, trưa nay ba đi với mẹ con sang nhà ông ngoại ăn cơm nhé!"
Hàn Anh Tú cũng lên tiếng: "Đúng đấy, hiếm khi anh được nghỉ. Với lại kết quả thi tháng này của con bé tốt, em đang định trưa cho nó đi chơi công viên nước mới mở..."
Tân Ngư nghe thấy thế thì chững lại, vểnh tai nghe ngóng. Cô nghe Tân Bằng nhận lời, sau đó ông bước đến trước mặt cô, hỏi: "Con chuẩn bị xong hết chưa? Ra ngoài đừng có tiếc tiền, khát thì cứ mua nước uống. Con đeo cả ba lô đầy nước thế kia, nặng lắm phải không? Định mang tạ đi leo núi à?"
Hai bên ba lô mỗi bên đều nhét một chai nước khoáng, bên trong còn mấy chai nước ngọt; rõ ràng Tân Bằng đã để ý chuyện cô thu xếp đồ đạc từ nãy. Tân Ngư phấn khởi hẳn lên, cười hì hì đáp: "Con uống nước nhiều mà. Nếu ba lô nặng quá thì con chia cho mọi người, mỗi người một ngụm là hết ngay."
Tân Bằng xoa đầu con gái. Ông làm nghề xây sửa nhà cửa nhiều năm nên lòng bàn tay dày những vết chai, xoa một lúc làm tóc Tân Ngư rối bù. Nhưng lòng bàn tay ấy lại đem đến cho cô một cảm giác cô lưu luyến vô cùng, vừa nặng trĩu vừa ấm áp.
"Nhớ cẩn thận, có chuyện gì thì gọi cho ba nhé." Ông dặn dò.
Tân Ngư gật đầu thật mạnh: "Dạ!"
Khuôn mặt nhỏ rạng rỡ hẳn lên. Tâm trạng cô rất tốt, bước xuống cầu thang cũng tung tăng hơn hẳn. Còn cách mặt đất ba bậc cuối, cô nhảy phốc xuống luôn, quên khuấy cái ba lô nặng trĩu phía sau. Kết quả, cô bị lực kéo của ba lô làm chúi về phía trước mấy bước.
Đúng lúc đó, Trương Quỳnh Hoa, mẹ của Đông Cao Dương tình cờ trông thấy, liền bật cười bảo: "Con bé này nghịch thật!"
Nhìn thấy cô Quỳnh Hoa xách hai bao bột mì, Tân Ngư vội đặt ba lô xuống chiếu nghỉ cầu thang, đỡ lấy một bao giúp cô mang lên tầng bốn. Xong xuôi, cô lại ba chân bốn cẳng chạy xuống, nhảy lên chiếc xe máy điện phóng thẳng tới nhà Mục Tĩnh.
Mục Tĩnh mở cửa với vẻ mặt đầy ẩn ý. Tân Ngư hỏi có chuyện gì mà bạn mình cười cười, nhưng Mục Tĩnh chỉ bụm miệng cười khúc khích chẳng nói năng gì. Tân Ngư hừ một tiếng, rồi ném cho cô bạn một túi sữa chua.
"Đỡ cho tớ đỡ nặng với."
Mục Tĩnh ngậm một hộp sữa chua, vừa đi vòng quanh Tân Ngư vừa hỏi: "Cậu mang mấy bộ quần áo đấy? Bộ đồ thể thao này, ừm, trông cũng được đó, nhưng mà... vẫn có thể đẹp hơn nữa. Cậu có mang váy không?"
"Leo núi thì mặc váy làm gì!" Tân Ngư kêu lên.
Mục Tĩnh phá lên cười. Cô nàng đâu có mặc đồ thể thao, mà lại diện một chiếc váy tay bồng, trông hệt như một nàng công chúa nhỏ xinh đẹp. Sáng nay cô nàng mới biết Lục Gia Lương cũng sẽ đi, lúc đó Tân Ngư đã lên đường mất rồi, cô nàng chỉ còn biết cầu nguyện cho Tân Ngư ăn mặc đẹp đẽ lên một chút. Không ngờ cô chẳng chưng diện gì cả, chỉ mặc bộ đồ thể thao màu be, đội mũ che nắng, tóc buộc đuôi ngựa thấp. Tuy vậy, Tân Ngư vẫn toát lên sức sống tuổi trẻ rạng ngời.
Mục Tĩnh ghé sát bạn: "Tớ mang theo mấy cái váy, cậu mặc của tớ cũng được."
Tân Ngư trừng mắt nhìn cô bạn, ánh mắt như muốn nói "Cậu bị làm sao đấy?":
"Đây là đi leo núi mà, cậu mang lắm quần áo thế, không thấy nặng à?
"Cậu nhét cả ba
-lô đầy đồ uống mà không thấy nặng à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!