Tân Ngư viết trong nhật ký: Cảm nắng một người thật sự rất giỏi, mình cũng phải trở nên giỏi như cậu ấy mới được.
Tân Ngư nhìn chằm chằm vào câu vừa viết, cảm thấy nó hơi áp lực quá. Nghĩ ngợi một lúc, cô chèn thêm một chữ vào giữa "phải" và "trở nên" để giảm bớt áp lực.
Cảm nắng một người thật sự rất giỏi, mình cũng phải cố gắng trở nên giỏi như cậu ấy mới được.
Ừm, như vậy nghe hợp lý hơn.
Cô hài lòng, còn cẩn thận dùng bút màu vẽ một bông hoa hồng phấn bên cạnh, hoàn toàn phù hợp với tâm trạng rực rỡ mềm mại của cô lúc này.
Xong xuôi, cô cất quyển nhật ký vào ngăn bàn, lấy ra một tờ giấy nháp trống, bắt đầu lập kế hoạch học tập. Nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ
- nâng cao điểm số môn Toán.
Thực ra, trước đây thành tích của cô không tệ, có khi còn giành được giấy khen. Nhưng sau khi Tân Bằng tái hôn, dù cô không thể hiện ra ngoài, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất buồn.
Cô biết từ nay về sau, ba không còn chỉ thuộc về riêng cô nữa. Cô cũng không thể tự do làm nũng hay mè nheo với ba như trước kia.
Thêm vào đó, giáo viên dạy Toán cấp hai của cô là một chú trung niên hói đầu. Chỗ ngồi trong lớp hai tuần sẽ đổi một lần, để ai cũng có cơ hội ngồi bàn đầu. Thế là trong hai tuần đó, thứ cô cảm nhận không phải biển trời kiến thức, mà là mưa nước bọt cùng vô số bụi phấn.
Chỉ cần để hụt mất một điểm kiến thức, thì bài giảng sau sẽ rất khó theo kịp. Huống hồ cô lại sinh ra ác cảm với giáo viên Toán, dẫn đến việc không tài nào tập trung vào môn học này được.
Cô từng tự kiểm điểm, học hành là chuyện của chính mình, sao có thể để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến một môn học chứ?
Nhưng... vẫn không thể thay đổi.
Cô sẽ vì giáo viên Tiếng Anh thường xuyên mặc váy đẹp mà mong chờ mỗi tiết học. Sẽ vì giáo viên Văn trong văn phòng bất chợt đưa cho cô một viên kẹo mà phấn khích đến mức học thuộc hết cả một bài thơ dài. Sẽ vì giáo viên Sinh khen cô một câu trước khi cô ngồi xuống mà trong suốt một tuần đó, bài tập Sinh học đều làm chăm chỉ nhất lớp.
Cũng sẽ vì mấy dòng hướng dẫn bài giải của Lục Gia Lương trên bài kiểm tra mà bỗng dưng có động lực vực dậy tinh thần học Toán đã nguội lạnh từ lâu.
Tân Ngư lật giở cuốn sổ Toán mượn từ bạn cùng lớp.
Đây là của lớp trưởng bộ môn, một cô gái có nét chữ vô cùng thanh tú, trình bày rõ ràng, ghi chú từng kiến thức một cách mạch lạc, bên cạnh còn có ví dụ đi kèm.
Cô mở trang đầu tiên, nghiêm túc chép lại.
Ý chí học tập thì đáng khen đấy, nhưng quá trình thực hiện lại trải đầy chông gai. Mới chép được hai trang, đầu bút của cô chợt trượt khỏi mặt giấy, vẽ ra một vòng xoáy nguệch ngoạc trên tờ giấy nháp bên cạnh.
Ngoài cửa sổ chẳng có gì đẹp để ngắm cả. Những khu chung cư cũ san sát nhau, bức tường xám xịt mang theo hơi thở cũ kỹ của thời gian. Trên sợi dây phơi nhà đối diện, một chiếc q**n l*t khổ rộng đang phất phơ bay trong gió, bên cạnh là một chiếc quần jeans chỉ vắt được một ống lên giá phơi, tư thế kỳ quái đến mức khó diễn tả.
Cạnh đó, một hộ gia đình mở toang cửa sổ, lắp đặt lưới chống trộm, quần áo treo đầy bên ngoài, hoàn toàn phơi mình dưới ánh mặt trời...
Đương nhiên còn có vài chú chim sẻ tròn trĩnh liên tục đáp xuống, nhảy nhót trên những món đồ đang phơi kia.
Tân Ngư trợn tròn mắt.
Cô vội vàng lấy hộp kính ra, đeo kính lên nhìn cho rõ hơn. Quả nhiên, trên chiếc áo phông đen tuyền kia có một vệt trắng mờ mờ... Cô chậc một tiếng, đang định nói gì đó thì điện thoại chợt rung lên hai cái, kéo suy nghĩ của cô về thực tại.
Mục Tĩnh: Tiểu Kim Ngư, Tiểu Lý Ngư, Hoàng Hoa Đại Cô Nương Ngư!
Mục Tĩnh: Có thấy học hành chán nản không? Có thấy cuộc sống tẻ nhạt không? Có thấy sáng ngủ dậy mờ mịt không thấy ánh sáng không? Có cảm thấy...
Tân Ngư hừ nhẹ, gửi tin nhắn trả lời: Có việc thì nói, không có thì lui!
Mục Tĩnh: Thần có chuyện muốn tấu!
Mục Tĩnh: Tiểu Ngư, Tiểu Mỹ Nhân Ngư, dạo này cậu không nói chuyện với tớ gì hết, đến cả tìm cậu đi chơi tớ cũng không dám...
Tân Ngư: Giả tạo! (biểu cảm nhìn thấu mọi thứ)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!