Chương 1: (Vô Đề)

Chàng trai dịu dàng thổ lộ: "Tân Ngư, mình thích cậu."

... Đến từ một cảnh nhỏ trong giấc mơ không thể nói ra của cô gái nào đó.Tân Ngư chống cằm, ngồi trước bàn học.

Khoảng một giờ trước, cô đi vệ sinh và tình cờ gặp Hàn Anh Tú vừa đi chợ về, cầm theo những con cá đao đông cứng như vài thanh kiếm sắc nhọn. Từ lúc đó, dù là bài tiếng Anh cô giỏi nhất, trong mắt cô cũng hóa thành thiên thư, từng từ từng chữ như biến thành những mảng mờ mịt.

Đến giờ ăn, từ tầng dưới không biết có món gì thơm lừng bay lên, đẩy lùi hoàn toàn chút ý thức học tập cuối cùng của cô. Nhìn ánh nắng xuyên qua mây, Tân Ngư chỉ thấy thời gian trôi chậm chạp như lòng đỏ trứng bao bọc trong lòng trắng. Cô chớp mắt, chỉ cảm thấy thời gian như ngưng đọng.

Âm thanh mong đợi của cá rơi vào chảo dầu mãi không thấy xuất hiện, cô thậm chí lén mở hé cửa để không bỏ lỡ tiếng động từ bếp. Ngòi bút trên giấy không ngừng vẽ nguệch ngoạc. Trong lúc cô ngóng trông với cái bụng đói meo, Hàn Anh Tú gõ cửa phòng cô.

"Tân Ngư à, Thư Tĩnh về rồi, giành được giải ba cuộc thi diễn thuyết tiếng Anh! Dì của con bé biết chuyện, đưa nó về nhà ông bà ngoại ăn mừng, dì cũng phải đi một chuyến, con xem..."

Khóe miệng Tân Ngư cứng đờ một lát, rồi cô nở nụ cười hiểu chuyện: "Vừa hay bạn con cũng rủ ra ngoài ăn, dì không cần lo cho con đâu."

Hàn Anh Tú hài lòng đi ra: "Dì đặc biệt ra chợ mua cá đao, cả con và Thư Tĩnh đều thích, thôi để đợi ba con về rồi làm. Sau ngày kia là ba con về rồi, tiền tiêu vặt của con còn đủ không? Nếu không đủ cứ nói dì."

Tân Ngư đáp đủ rồi, ngồi ngẩn người một lúc.

Tiếng đóng cửa vang lên, căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại cô một mình.

Điện thoại rung lên hai lần, là tin nhắn từ Mục Tĩnh. Cô nàng đang đi dự tiệc cùng ba mẹ, món ăn đủ loại được cô nàng miêu tả cực kỳ hấp dẫn, khiến người nghe chỉ hận không được cắn một miếng.

Cô nàng hỏi Tân Ngư trưa nay ăn gì.

Tân Ngư đáp: "Gió Tây Bắc."

Ngay lập tức, điện thoại đổ chuông, đầu dây bên kia là âm thanh ồn ào: "Cá vàng nhỏ, cậu đấy à?" Mục Tĩnh cất giọng gọi lớn, tìm chỗ yên tĩnh hơn, hỏi: "Em gái kế của cậu hôm nay thi về, nhóm trường đăng tin cả rồi, đứng thứ ba toàn thành phố trong cuộc thi nói tiếng Anh đấy, giỏi ghê. Cậu chắc được ăn mừng ké rồi hả, cô bé lọ lem đáng thương?"

Tân Ngư bĩu môi: "Lẽ ra là có chứ."

"Rồi sao nữa?"

"Bay mất rồi."

Mục Tĩnh bật cười khúc khích, trêu chọc: "Nói thật đi, có phải mẹ kế độc ác của cậu nhốt cậu trong phòng chứa củi, chỉ để cậu thèm thuồng nhìn đồ ăn mà bắt cậu ăn cơm thừa canh cặn không? Cá vàng nhỏ, cậu tội nghiệp quá, mau tìm xem có đôi giày thủy tinh nào không."

Tân Ngư trả lời, "Tớ sẽ tìm ngay."

Dĩ nhiên là chẳng có giày thủy tinh nào, nhưng lại có vài gói đồ ăn vặt. Cô vốn định ăn tạm chút đồ ăn vặt cho qua bữa, nhưng lời Mục Tĩnh lại làm cô thèm một món gì đó nóng hổi. Mặc áo khoác dày, cô lên xe buýt.

Mười mấy phút sau, cô xuống xe tại trạm trường Trung học Thực nghiệm thành phố Đồng. Đối diện trường là một dãy quán nhỏ. Bình thường đến giờ ăn, những quán này đã đông nghẹt người, mùi thơm từ các món ăn quyện vào nhau khiến ai cũng thấy cồn cào. Nhưng vì đang kỳ nghỉ đông, tuyết còn đọng trên đường, gió lạnh thổi ào ạt, nhiều quán đóng chặt cửa cuốn.

Tân Ngư bước dọc theo con đường, lòng cũng lạnh như lớp băng dưới chân.

Nhưng trời không tuyệt đường người, một siêu thị nhỏ như phao cứu sinh hiện ra trước mắt. Cô chạy nhanh đến, giũ sạch tuyết dính trên giày, nhìn vào quầy hàng với những món oden bốc hơi nóng hổi, cảm thấy cái lạnh suốt chặng đường này thật đáng giá.

Siêu thị không đông người, Tân Ngư tập trung ngồi xổm một góc, một tay cầm bát giấy đầy ắp thức ăn: rong biển, cải thảo, măng khô... Rau chỉ là trang trí, phần lớn là thịt: xúc xích cua, cánh Bắc Cực, viên bạch tuộc phô mai... Tay còn lại cô cầm cây xúc xích cay, nhét vào miệng, hai má phồng lên vì thức ăn. Bà chủ quán có tuổi, tóc xoăn ngắn như một cây nấm đỏ sậm, nhìn cô trìu mến.

"Đừng vội, từ từ ăn thôi." Bà đẩy một cốc nước ấm về phía cô, "Uống chút nước nóng cho ấm người, sao không ăn ở nhà?"

Giọng Tân Ngư nghèn nghẹn trong miệng đầy thức ăn: "Họ bận việc."

"Dù có bận cũng không thể để con đói được." Bà chủ thở dài đầy cảm thông, đưa cho cô một chiếc ghế nhỏ, "Trời đang tuyết, con ngồi thêm chút, đợi tuyết ngừng rồi hãy đi."

Tân Ngư cảm ơn, miệng không rảnh nên chỉ có thể ngậm cây xúc xích, đẩy ghế ra trước, ngồi xuống. Chưa kịp ấm chỗ, cơn gió lạnh buốt thổi tung tấm rèm trong suốt chắn cửa.

Hai tấm rèm bông chắn gió bị buộc chặt hai bên tường, không còn tác dụng gì. Tân Ngư rùng mình, nhìn qua con đường vắng tanh đối diện, tuyết nhỏ và lớp tuyết còn sót lại bị gió cuốn bay lả tả.

Bất ngờ, một bóng dáng gầy gò bước vào tầm mắt cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!