Thẩm Ôn ra ngoài với đoàn tùy tùng cực kỳ hoành tráng, trước sau có đến mấy chục chiếc xe ngựa đi theo.
Y ngồi trên chiếc xe ngựa xa hoa, mui xe phủ lụa che nạm viền vàng, khắp nơi đều khảm những viên thủy tinh to như không tiếc tiền. Cỗ xe được kéo bởi những con tuấn mã lông trắng muốt, bóng loáng, trên trán còn có một chiếc sừng dài trông giống như thú thần thoại.@TửuHoa
Khi xe ngựa dừng trước cổng lớn của lâu đài cổ, người hầu đã nhanh chóng trải thảm xuống đất.
"Chủ nhân, cẩn thận dưới chân."
Sau khi chỉ huy đám người hầu trải xong thảm, quản gia cúi người đứng sang một bên, cung kính chờ đón Thẩm Ôn xuống xe.
Thẩm Ôn chỉ khẽ ừ một tiếng, ánh mắt hơi cụp xuống rồi bước xuống xe.
Y khoác trên mình bộ trang phục quý tộc cổ điển lộng lẫy, mái tóc vàng óng mượt mà xinh đẹp, nổi bật rực rỡ giữa phó bản không có mặt trời. Dường như trong nơi tối tăm này, ánh kim trên người y là thứ duy nhất tỏa sáng.
Cổ tay và thắt lưng của y được trang trí bằng vòng mã não và dây lưng nạm vàng, những món trang sức xa hoa lộng lẫy này đặt lên người y không hề có vẻ phô trương hay tầm thường mà ngược lại càng tôn lên khí chất bẩm sinh cao quý.
Thẩm Ôn sinh ra đã ở trên đỉnh chuỗi thức ăn, đôi mắt thờ ơ mang theo sự cao ngạo trời sinh. Dù có đắp lên bao nhiêu sự xa hoa hào nhoáng, cũng không thể che giấu được sự kiêu hãnh tự nhiên trong thần thái của y.
Ngay khi Thẩm Ôn bước xuống xe, quản gia cùng đám người hầu lập tức cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào y.
Quản gia đi theo bên cạnh, chậm hơn nửa bước, nhỏ giọng báo cáo tình hình mấy ngày qua: "Từ lúc ngài rời đi, mọi thứ trong lâu đài vẫn như cũ, hoa hồng cũng phát triển rất tốt. Chỉ là hôm qua có vài vị khách lạ ghé thăm, tôi đã sắp xếp để họ tạm thời nghỉ lại."
Thẩm Ôn từ trước đến nay luôn tỏ ra là người "thích giúp đỡ người khác", nên y cũng không để tâm đ ến việc có khách lạ đến thăm lâu đài.
Khẽ gật đầu, y vừa định hỏi về chuyện trong thư nhắc đến "đứa bé", nhưng vừa ngước mắt lên, y nhìn thấy Tinh Nặc đang đứng dưới mái hiên, ôm chặt bình hoa trong tay.
Chỉ một cái liếc mắt, trái tim của Thẩm Ôn – vốn là trái tim quái vật không hề biết rung động – bỗng nhiên đập mạnh một nhịp.
Đứa bé này...@TửuHoa
Tại sao lại có liên kết huyết thống với y?!
Sự kết nối của dòng máu khiến sắc mặt Thẩm Ôn khẽ biến đổi, bước chân chững lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào đứa bé trước mặt.
Ánh mắt y nhìn Tinh Nặc mang theo sự dò xét.
Tinh Nặc đứng ôm bình hoa trước cửa, nhìn vị "ba ba xa lạ" kia, trong đôi mắt nhỏ lộ rõ sự bối rối.
Tại sao... ba ba lại trở nên kỳ lạ như vậy?
Ánh mắt nhìn bé không còn ấm áp như ánh mặt trời nữa, mà lại giống như một hộp sữa vừa được lấy ra từ tủ lạnh – lạnh lẽo đến thấu xương.
Tinh Nặc bẩm sinh rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Đối diện với ba ba qu3n thuộc nhưng lại mang đến cảm giác xa lạ này, bàn tay nhỏ bé đang ôm bình hoa vô thức siết chặt, cơ thể khẽ lùi về phía sau nửa bước.
Thẩm Ôn thu lại ánh mắt dò xét, đối mặt với đứa bé có quan hệ huyết thống với mình nhưng lại chẳng hiểu sao đột nhiên xuất hiện, y chỉ lạnh nhạt hỏi một câu: "Đã sắp xếp phòng cho nó chưa?"
Quản gia quái vật gật đầu, khuôn mặt mang theo nụ cười cung kính: "Đã sắp xếp ổn thỏa, ngay ở phòng bên cạnh phòng ngủ của ngài."
Thẩm Ôn cụp mắt, đôi mày hơi nhíu lại, như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Ánh mắt y lướt qua đôi chân nhỏ của đứa bé đang đứng lặng lẽ một bên, cuối cùng môi mím chặt, không nói gì thêm.
Nửa khép hờ đôi mắt, Thẩm Ôn dẫn theo đoàn người hầu đi thẳng qua mái hiên, tiến vào phòng khách.
Tinh Nặc ngẩng đầu, đôi mắt nhỏ nhìn ba ba không chớp, miệng nhỏ bĩu ra, thành một đường thẳng.
Ba ba trở về nhưng không ôm bé, cũng không thơm bé mà chỉ lạnh lùng làm lơ.@TửuHoa
Tinh Nặc chán nản cúi đầu, sững sờ nhìn chằm chằm vào đôi chân nhỏ của mình, trong lòng ngổn ngang cảm xúc, như thể có một khúc gỗ lớn mắc kẹt trong ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!