Tinh Nặc rất thích ở bên chú tóc vàng.
Bé ngồi trên xe của Thẩm Ôn, ôm cặp nhỏ, chân ngắn đung đưa nói: "Chú ơi, mình đi đâu chơi thế ạ?"
Thẩm Ôn vẫn đeo kính râm, trông như muốn đi trình diễn thời trang, khóe môi hơi cong, ánh mắt nhìn bé con tràn đầy sự dịu dàng.
"Đi sở thú."
Tinh Nặc nghe vậy sững sờ, nhớ đến chuyện hôm qua ở sở thú vì lạc mà không nhìn thấy con vật nào, cái đầu nhỏ không kìm được cố sức suy nghĩ.
Nhưng dù sao bé vẫn còn nhỏ, chỉ có thể cảm nhận được sự chăm sóc âm thầm mà dịu dàng của Thẩm Ôn, chứ không diễn tả được cảm giác đó.
Chỉ là trong lòng ấm áp, dường như có dòng nước nóng chảy qua khiến Tinh Nặc không kìm được mũi cay cay, nhưng đôi mắt lại không kìm được cong lên cười.
"Đi xem những con vật to thật to!"
Thẩm Ôn nói đúng.
Vì Tinh Nặc ngồi ghế phụ nên lái xe rất chậm.
Sở thú vẫn náo nhiệt như hôm qua.
Người đưa trẻ con đến tham quan là đông nhất, vừa vào khu vườn đã có thể nghe thấy tiếng trẻ con líu lo đầy sức sống.
Khác với hôm qua, Tinh Nặc nghĩ hôm nay bé cũng đi cùng người lớn!
Nắm tay chú, Tinh Nặc bước chân rất nhỏ, nhưng nhờ Thẩm Ôn cố tình đi chậm lại, Tinh Nặc luôn có thể bắt kịp bước chân của Thẩm Ôn.
Không còn xảy ra tình huống như hôm qua, vì đi quá chậm mà thoắt cái đã lạc mất.
Trong số các bạn nhỏ đi tham quan hôm qua, Tinh Nặc là bé nhất, vốn dĩ bà viện trưởng không đồng ý cho bé con đi.
Nhưng không hiểu vì sao, thế nào mà cuối cùng lại đồng ý.
Tinh Nặc đi qua khu hươu cao cổ, đi ngang qua khu voi, còn mua thức ăn cho cá, tự tay cho lũ cá chép mập mạp trong hồ ăn.
Chơi cả ngày, Thẩm Ôn không ngừng chụp ảnh cho bé con.
Trong ảnh, Tinh Nặc luôn cười, mắt cong cong, khuôn mặt trắng hồng, môi đỏ răng trắng, trông rất ngoan.
Thẩm Ôn nhìn nhìn, chợt bật cười.
Tinh Nặc ôm con thú nhồi bông bắt được từ máy gắp thú bông, nhìn y cười, tò mò hỏi: "Chú cười gì thế ạ?"
Thẩm Ôn không nói gì, chỉ bế Tinh Nặc lên, dẫn bé con đi ăn tối.
Bữa tối là KFC mà tất cả trẻ con đều thích.
Tinh Nặc chỉ thấy quảng cáo trên TV, đây là lần đầu tiên đến đây ăn, phấn khích đến mức mặt đỏ bừng, mắt sáng đến mức có thể chứa cả một dải ngân hà.
Thẩm Ôn gọi suất ăn trẻ em, biết Tinh Nặc thích ăn đồ ngọt, còn cố ý mua thêm hai ba cái bánh tart trứng, coi như món tráng miệng sau bữa ăn.
Tiếc là Tinh Nặc ăn không hết, bánh tart trứng cuối cùng chỉ có thể gói lại mang về.
Trên đường về, Tinh Nặc tinh thần rất tốt, vui vẻ đung đưa đôi chân ngắn ngủn của mình.
Thẩm Ôn đỗ xe ở cổng cô nhi viện, nhẹ nhàng tháo dây an toàn cho Tinh Nặc, véo nhẹ má mềm mại của bé, mở miệng nói: "Tinh Nặc có muốn chú làm ba của con không?"
Tinh Nặc không khỏi sững sờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!