Cùng những em bé mồ côi khác, Tinh Nặc mở to đôi mắt long lanh ướt sũng, tròn xoe như mắt mèo, không chớp mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Thẩm Ôn có mái tóc vàng óng ánh, gương mặt tinh xảo, làn da trắng lạnh. Khi khẽ mím môi, y toát lên vẻ lãnh đạm như không quan tâm đ ến mọi người.
Quần áo trên người y vừa nhìn đã thấy rất đắt tiền, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ sang trọng nhưng không phô trương. Mái tóc vàng càng làm y nổi bật, kiêu sa.
Nhưng có lẽ vì màu tóc giống nhau, Tinh Nặc chỉ dụi dụi đôi mắt không ngừng rơi lệ, cũng không quá sợ hãi.
"Chú ơi, bé đi lạc rồi."
Thẩm Ôn sững lại, thầm nghĩ bé con này cũng thông minh ghê, còn biết mình bị lạc.
"Không khóc nữa nhé? Lại đây nói cho chú nghe, con tên gì? Lát nữa chú đưa con đi tìm ba mẹ."
Tinh Nặc hít một hơi thật sâu, muốn ngừng khóc nức nở nhưng nhất thời lại không kiểm soát được mình, khụt khịt vài cái với biên độ nhỏ, mới miễn cưỡng ngừng rơi lệ.
"Bé, bé tên Tinh Nặc, bé không có ba mẹ."
Tay Thẩm Ôn đang lấy khăn giấy cho đứa bé khựng lại giữa không trung, sững sờ vài giây. Trong lòng y bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả.
Y cụp mắt xuống, lúc này mới chú ý đến chiếc cặp sách to sau lưng đứa bé, vẽ một trái tim màu đỏ rực rất rõ ràng.
Trên đó còn viết tên viện mồ côi.
Thẩm Ôn cảm thấy lòng mình nặng trĩu, nhìn đứa bé nhỏ xíu như vậy khóc lên như thể làm bằng nước, vậy mà đã không còn ba mẹ.
Động tác lau mặt cho bé con cũng không khỏi nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thẩm Ôn lộ ra vài phần thương xót trong đáy mắt, nhẹ nhàng nói: "Vậy chú đưa Tinh Nặc về được không?"
Tinh Nặc "ừm" một tiếng, cuối cùng cũng gạt bỏ được tâm trạng lo lắng, bất an. Đôi chân nhỏ nhảy một cái, từ ghế dài nhảy xuống, muốn đuổi theo chị tình nguyện viên vừa đi xa.
Thẩm Ôn thấy bé thấp bé, đi lại vẫn khá vững vàng, y định kéo tay bé con nhưng lại thu về.
Đi đến khu vực động vật tiếp theo, Tinh Nặc không thấy chị tình nguyện viên đang cầm cờ nhỏ màu đỏ đâu, miệng nhỏ bĩu ra, suýt chút nữa lại khóc.
Thẩm Ôn thấy vậy tay chân luống cuống trong chớp mắt. Thấy những người khác đều quay đầu nhìn mình, trong ánh mắt mang theo vài phần nghi vấn không hay, y theo bản năng bế bé lên trước.
"Không khóc, không khóc, họ có thể chưa đến khu này. Chú đưa con đến trung tâm dịch vụ, ở đó có loa, có thể gọi vài tiếng trong khu vực để tìm người."
Tinh Nặc lúc này mới gật đầu, nắm chặt quai cặp sách nhỏ của mình, khổ sở nói: "Bé, không, không muốn đến sở thú nữa đâu!"
Chân ngắn ngủn, ngẩng cổ cũng không thấy được mấy con vật nào. Mới vừa vào khu vực không bao lâu, còn tự làm mình bị lạc.
Thẩm Ôn nhìn đôi mắt tròn xoe như quả nho của bé con, cảm thấy đáng yêu vô cùng, khóe môi không nhịn được cong lên vài tia ý cười.
"Tinh Nặc đi với ai? Không có ai chăm sóc con sao?"
Tinh Nặc rất kỳ lạ, quay đầu nhìn chú tốt bụng này một cái, ngoan ngoãn nói: "Với các chị tình nguyện viên. Bé có thể tự chăm sóc cho bé."
Bé đã không còn là đứa trẻ một tuổi không biết đi đường, đứa trẻ hai tuổi trong viện mồ côi đã có thể tự chăm sóc mình rất tốt.
Ăn cơm, mặc quần áo, chơi đùa, thậm chí còn tự mình ngoan ngoãn ngồi trước bàn nhỏ xem sách vẽ.
Thẩm Ôn nghe xong, nghĩ đến một đống trẻ con cần được chăm sóc trong viện mồ côi, Tinh Nặc cũng chỉ là một trong số đó, làm sao có thể được chăm sóc tốt?
Trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi chua xót. Thẩm Ôn xoa đầu bé con, rũ mắt mím môi suy nghĩ.
Mang theo bé con đến trung tâm dịch vụ, Thẩm Ôn giải thích tình hình với nhân viên. Mấy nhân viên lập tức bật loa, bắt đầu thông báo toàn sở thú.
Tinh Nặc được Thẩm Ôn ôm, tràn đầy mong chờ và hồi hộp nhìn mấy cô chị nói chuyện trước loa, nắm chặt bàn tay nhỏ, không nhịn được hỏi: "Như vậy, các chị tình nguyện viên sẽ đến tìm bé sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!