Chương 209: Phiên ngoại 3-2: Nuôi bé ngoan (if tuyến)

Tối hôm đó Tinh Nặc nằm mơ một giấc rất dài, rất dài.

Trong mơ, bé được bà viện trưởng và các bạn nhỏ khuyên nhủ rồi được đôi vợ chồng kia nhận nuôi thành công.

Tinh Nặc sống một cuộc sống em bé hạnh phúc hai ba năm.

Ba mẹ nuôi rất tốt với bé, Tinh Nặc còn được đi nhà trẻ, bắt đầu một cuộc sống mới.

Nhưng rất nhanh, người mẹ trong mơ của bé có thai.

Chế độ đãi ngộ của Tinh Nặc xuống dốc không phanh. Trong mơ không có màu sắc, bé nhìn chính mình nhỏ bé co ro ở góc tường bị phạt đứng dưới góc nhìn thượng đế.

Cách một cánh cửa, tiếng trò chuyện của đôi vợ chồng truyền đến: "Đáng lẽ không nên nhận nuôi nó!"

"Ai biết em lại có thể mang thai thật chứ, nuôi hai đứa trẻ áp lực lớn quá, phòng ngủ cũng không thể chia được."

"Bảo nó dọn phòng ngủ đi, dù sao vẫn là con ruột quan trọng hơn. Để anh nghĩ cách, tốt nhất là cho nó về viện mồ côi đi."

Tinh Nặc ngơ ngác đứng ở góc tường, bé còn nhỏ tuổi nhưng đã hiểu rất nhiều chuyện.

Ba mẹ nuôi không còn thích bé nữa.

Tinh Nặc tỉnh dậy, ngực tràn đầy cảm giác buồn bực, khó chịu. Bé mở to đôi mắt đen láy, long lanh, nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn ngơ một lúc.

Dì tình nguyện viên đến giúp các bạn nhỏ mặc quần áo.

Tinh Nặc khẽ thở dài, chậm rãi ngồi dậy khỏi giường, ngoan ngoãn không quấy rầy, thay bộ đồ ngủ đã bạc màu của mình rồi theo các bạn nhỏ khác xếp hàng đi ăn cơm.

Viện mồ côi rất ít khi có các bạn nhỏ khóc lóc, không khí nặng nề, bữa sáng cũng yên tĩnh lạ thường.

Tinh Nặc chưa biết dùng đũa lắm, bé giơ chiếc thìa nhỏ của mình, từng chút múc canh uống.

Cô bé lớn hơn một chút bên cạnh thấy bé tự chăm sóc mình khá tốt, xoa xoa mái tóc mềm mại của Tinh Nặc, vui vẻ nói: "Tinh Nặc bây giờ tự ăn cơm đã rất thành thạo rồi."

Tinh Nặc gật đầu, cười lên đôi mắt cong cong, trông ngoan vô cùng. "Đúng rồi, rất thành thạo."

Bé vừa nói xong thì nghe thấy tiếng bà viện trưởng bước vào, bà cười khúc khích thông báo một chuyện cho các bạn nhỏ: "Doanh nghiệp đã quyên góp tổ chức một hoạt đ ộng tình nguyện, lát nữa các bạn nhỏ sẽ ngồi xe buýt đi sở thú chơi."

Các bạn nhỏ "oa" một tiếng, như một giọt nước rơi vào chảo dầu, lập tức nổ tung.

Mắt Tinh Nặc cũng sáng rực, còn chưa kịp nghĩ đi sở thú cần mang theo gì, đã nghe thấy cô bé bên cạnh nói: "Mang theo bình nước nhỏ và cặp sách! Chị đã đi một lần rồi!"

Tinh Nặc phấn khích tung tăng theo sau cô bé, nhìn thấy cô bé ấy đựng gì thì bé cũng vội vàng nhét vào chiếc cặp sách nhỏ của mình.

Thậm chí còn nhét đầy hai ngăn, sợ không đủ dùng.

Chiếc cặp sách nhỏ này cũng là vật phẩm quyên tặng từ hoạt đ ộng tình nguyện trước đây, trên đó có một trái tim màu hồng rất lớn, còn treo một tấm thẻ nhỏ, viết tên viện mồ côi và tên Tinh Nặc.

Tinh Nặc không chê cặp sách xấu xí, sau khi đựng xong đồ vào cặp, dưới sự giúp đỡ của cô bé, bé thành công đeo lên lưng.

Vừa đeo cặp sách lên, Tinh Nặc đã bị nặng đến mức ngã khuỵu xuống.

Đầu bé bị buộc phải ngẩng lên, hai cánh tay ngắn ngủi quơ quào trong không trung một lát rồi bị cô bé kéo dậy trong tiếng cười của một đám bạn nhỏ.

"Tinh Nặc còn nhỏ, đừng mang nhiều đồ quá."

Tinh Nặc như nhóc rùa nhỏ, chậm rì rì gật đầu, nghiêng đầu hỏi: "Mang gì ạ?"

Cô bé bị sự đáng yêu của Tinh Nặc làm cho mềm lòng, xoa xoa khuôn mặt mềm mại của bé, giúp bé lấy ra mấy quyển sách vẽ không dùng đến, lập tức giảm bớt áp lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!