Tinh Nặc lần này hôn mê khoảng ba ngày.
Khi tỉnh lại, đầu óc bé như bị bao phủ bởi một lớp sương mờ. Ngồi trên mép giường hơn nửa ngày, bé vẫn chưa nhớ ra mình là ai.@TửuHoa
Mái tóc xoăn mềm rũ xuống một bên mặt, dưới ánh đèn phản chiếu một lớp ánh kim mờ nhạt, khiến đôi mắt của bé ánh lên màu hổ phách nhạt.
Thẩm Ôn bưng một bát cháo bí đỏ thơm ngọt ấm áp đến. Màu sắc vàng óng rực rỡ, đúng món mà Tinh Nặc thích nhất.
"Bé ngoan tỉnh rồi? Lại đây ăn một chút đi."
Nhìn thấy ba ba, dù vẫn chưa kịp phản ứng xem mình đang ở đâu, Tinh Nặc vẫn theo bản năng nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng nhỏ xinh xắn.
"Ba ba!"
Bé con lao tới ôm lấy Thẩm Ôn, thân hình nhỏ bé dán chặt vào lòng ba, như một chiếc bánh nếp ấm áp.
Thẩm Ôn đưa tay đỡ lấy bé, dịu dàng vén mấy lọn tóc trên trán rồi hôn nhẹ lên trán bé.
"Bé ngoan có nhớ ba ba không?"
Tinh Nặc gật đầu thật mạnh, miệng lập tức bị đút một muỗng cháo gạo kê. Theo bản năng, bé nhấp môi, để lại vị ngọt thanh lan tỏa trong miệng.
Bé ngẫm nghĩ một hồi lâu nhưng vẫn không nhớ được những chuyện đã xảy ra mấy ngày trước.
Thẩm Ôn đã dùng một món đạo cụ đặc biệt – "Hoàn toàn không nhớ được" – một loại nút bịt tai có tác dụng làm mờ ký ức, khiến Tinh Nặc quên hết những chuyện kinh hoàng vừa trải qua.
Trong đầu bé chỉ còn sót lại vài mảnh ký ức mơ hồ, nhưng chưa kịp nghĩ nhiều thì đã bị những thứ khác thu hút sự chú ý.
"Tinh Nặc xem này, đây là cuốn truyện cổ tích mới."
Nhìn thấy trang sách với những màu sắc rực rỡ, trên bìa là một kỵ sĩ nhỏ vác thanh kiếm bạc, đôi mắt Tinh Nặc lập tức sáng rỡ, đầy vui sướng.
"Kỵ sĩ nhỏ!"@TửuHoa
Bé đưa bàn tay trắng nõn sờ lên hình vẽ trên bìa sách, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ thích thú.
Thẩm Ôn biết ngay Tinh Nặc sẽ thích, khóe môi cong lên, dùng ngón tay thon dài lật mở trang sách.
"Ba ba đọc truyện cho bé ngoan nghe được không?"
Tinh Nặc còn chưa biết đọc chữ, lập tức gật đầu lia lịa. Bé ôm lấy chiếc gối nhỏ mềm mại, tựa đầu vào đó, ánh mắt mong chờ nhìn ba ba.
Hôm nay Thẩm Ôn đặc biệt dịu dàng, đọc đi đọc lại câu chuyện đến bảy tám lần khiến Tinh Nặc cực kỳ hài lòng.
Bé cất tiếng kêu "oa" một cách thích thú, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ rồi lại hỏi: "Kỵ sĩ nhỏ, thắng chưa?"
Thẩm Ôn có đôi khi cũng không hiểu bé con đang nói gì, nhéo nhéo mũi bé, kéo chăn đắp lại cho bé.
"Kỵ sĩ nhỏ cuối cùng đã đánh bại quái vật rồi. Bé ngoan cũng nên nghỉ ngơi thôi."
Tinh Nặc ngủ lâu như vậy nhưng lại không thấy buồn ngủ, lắc đầu nguầy nguậy.
"Không đâu!"
Bé vẫn còn muốn nghe truyện.
Tiếc rằng Thẩm Ôn không có ý định kể tiếp. Ngược lại, y bưng tới một bát thuốc sắc, nhẹ nhàng khuấy đều bằng chiếc muỗng sứ trắng.
"Nếu không buồn ngủ thì uống thuốc nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!