Chương 18: (Vô Đề)

Cố Tinh Lạc nằm trên giường rất lâu nhưng vẫn không ngủ được, mở mắt nhìn trời sáng.

Cảm giác này thật sự không dễ chịu chút nào.

Lúc đầu cô đến Hoài Xuyên là vì tâm lý đánh cược.

Cô cược rằng Giang Ngôn Sâm có thể sẽ ở thành phố Hoài Xuyên.

Nếu không gặp, điều đó có nghĩa là họ nên kết thúc bảy năm trước.

Nhưng nếu gặp được anh.

Nếu gặp được anh.

Vậy mà cô thật sự gặp lại anh.

Như thể số phận đã âm thầm sắp đặt, như thể tất cả đang cho cô một cơ hội.

Cơ hội để bù đắp cho cái đêm bảy năm trước.

Nhưng cô đã quen làm một kẻ hèn nhát trốn chạy, bởi trên thế gian này, cô thậm chí không có một nơi nào để dừng chân.

Người như cô đi đâu cũng được, không vướng bận ai, không hứng thú với bất cứ điều gì.

Đây là lần đầu tiên Cố Tinh Lạc cảm thấy trời sáng lại khó chịu đến vậy.

*****

Mấy ngày liền Cố Tinh Lạc chỉ ru rú ở nhà vẽ tranh, giờ giấc sinh hoạt đảo lộn ngày đêm.

Ba giờ chiều thứ sáu, cô bị một cuộc gọi đánh thức. Vì mới ngủ lúc gần chín giờ sáng, đầu cô đau như búa bổ, cô đã tắt máy.

Dù sao cũng chẳng có ai quan trọng tìm cô.

Cả biên tập viên lẫn Hách Giai Mễ đều biết giờ giấc lộn xộn của cô, nếu có việc thì nhắn tin WeChat.

Cố Tinh Lạc mơ màng ngủ thêm một lúc, đến khi mở máy lại thì đã hơn năm giờ chiều.

Số lạ nhưng có chút quen thuộc đó thuộc về Lâm Giang, từ sáng đã gọi ba cuộc, nhưng cô không nghe thấy.

Cố Tinh Lạc không để tâm lắm, đoán chừng không phải người quen.

Trên WeChat, một đống tin nhắn từ Hách Giai Mễ dội tới.

Cố Tinh Lạc nhìn chấm đỏ báo 32 tin chưa đọc, sững sờ một lúc mới nhớ ra chuyện đã hứa với Hách Giai Mễ mấy hôm trước.

Cô vô thức muốn lẩn tránh, nhưng tự biết hành động như vậy là không tốt.

Cô nằm trên giường vài giây để lấy tinh thần.

Cô mở điện thoại, thấy tin nhắn mới nhất của Hách Giai Mễ.

[Tớ đang tăng ca, trước bảy giờ tối cậu đến công ty tớ đi, công ty có xe chở, tụi mình cùng đi.]

Cố Tinh Lạc nhắn lại, [Cậu dùng công quỹ dẫn tớ đi thế này, không sợ sếp cậu mắng à?]

Hách Giai Mễ trả lời đầy tự tin, [Easy, tổ trưởng của bọn tớ keo kiệt lắm, đặt toàn phòng đôi hạng thương gia, trong tổ chỉ có mình tớ là con gái, dù sao cũng dư một giường, quan trọng nhất là...]

Cố Tinh Lạc: ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!