Chương 8: (Vô Đề)

Công chúa Vĩnh Gia buổi tối sẽ đến hồ Thái Dịch ngắm đèn, Thái hậu làm chủ, trong cung nếu có phi tần nào muốn đi đều có thể tham dự. Đặng Vân dẫn theo người của Đông Xưởng, lại điều động cả cấm vệ quân và cẩm y vệ, bố trí thỏa đáng từ trong ra ngoài rồi mới dám thỉnh các quý nhân giá lâm.

Hoàng đế thì không góp vào náo nhiệt ấy, một mình phê tấu chương ở điện Thái Cực. Đợi đến khi trời tối mịt, Tống Đàn bàn giao ca trực xong mới bước ra khỏi đại môn Thái Cực điện.

Hôm nay lại là một ngày không làm nên việc gì. Tống Đàn lê bước chậm rãi trên con đường lát đá trong cung, đi qua Tây Hoa môn, rẽ về hướng Thượng thiện giám.

Lưu công công ở Thượng thiện giám hôm nay không có mặt, Tống Đàn gọi một tiểu thái giám quen biết, xin một phần ngỗng quay.

Tiểu thái giám nọ rất lanh lẹ, lấy giấy da bò gói một con ngỗng quay đã chặt sẵn, da nướng giòn rụm, không mấy mỡ, thịt nạc xếp chồng từng lớp từng lớp.

Tống Đàn là khách quen của Thượng thiện giám, cách vài ba ngày lại tới tìm chút gì đó để ăn. Khi được ban thưởng cũng sẽ rộng rãi chút, từ canh đến điểm tâm đều phải tinh xảo bắt mắt. Lúc bị phạt, tâm trạng không tốt, thì gọi mấy món thường ngày vốn kiêng ăn để tự an ủi.

Tiểu thái giám nhìn dáng vẻ hôm nay của Tống Đàn không giống được thưởng, suy nghĩ rồi quay vào lấy thêm một gói hạt dẻ rang: "Cái này là bọn tiểu nhân tham ăn tự rang lấy, công công đừng chê, mang theo một ít mà ăn."

Tống Đàn cảm ơn, nhận lấy ngỗng quay và hạt dẻ, moi ra hai thỏi bạc nhỏ trong túi tiền. Tiểu thái giám mừng rỡ vô cùng, nhận bạc rồi ríu rít tạ ơn. Người ở gần bên vua, chưa cần nói tính tình thế nào, nhưng ra tay thì chẳng ai keo kiệt cả.

Tống Đàn vòng qua Thượng thiện giám, rẽ tới bên hồ Thái Dịch, vừa đi vừa dạo, hướng về phía Tây Trực phòng.

Hôm nay hồ Thái Dịch náo nhiệt vô cùng, hoàng tử công chúa cùng các phi tần đều được an trí tại điện Thừa Quang. Bên cạnh cầu Ngọc Hà còn có mấy chiếc thuyền hoa đang đậu, chuẩn bị phục vụ quý nhân du hồ. Hồ Thái Dịch nhìn từ hai phía đông tây của điện Thừa Quang đều rực rỡ ánh đèn, canh phòng nghiêm ngặt. Ngàn ngọn hoa đăng đã sẵn sàng, chỉ chờ quý nhân ra lệnh là được thả xuống hồ.

Tống Đàn đi một lúc, ngồi xuống một tảng đá lớn bên bờ hồ, bóc hạt dẻ ăn, lại lấy vỏ ném xuống nước.

Giữa hồ có một chiếc thuyền trông vô cùng lộng lẫy, đèn đuốc sáng rực, như một chiếc đèn lồng khổng lồ đứng giữa mặt nước Thái Dịch. Tống Đàn ngắm một lúc rồi mới đứng dậy đi ngược lại.

Từ xa có người gọi Tống Đàn.

"Có phải là Tống công công ở ngự tiền không?"

Tống Đàn quay đầu, thấy trên mặt hồ có mấy thái giám chèo một chiếc thuyền nhỏ, họ cập bờ nói: "Công chúa Vĩnh Gia mời Tống công công lên thuyền."

Lúc này Tống Đàn mới biết người trên thuyền là công chúa Vĩnh Gia.

Hắn chỉnh lại áo mũ, xách theo hai gói đồ ăn, theo các thái giám lên chiếc thuyền hoa kia.

Tầng hai của thuyền, sau tấm bình phong, công chúa Vĩnh Gia ngồi bên cửa sổ, đối diện là khung cảnh mặt hồ tráng lệ. Nhũ mẫu và cung nữ hầu hạ bên cạnh cô bé, Đặng Vân đứng ngoài bình phong, bên người là mấy thái giám của Đông Xưởng.

(Công chúa vẫn còn nhỏ, mới 8 tuổi, để là cô bé chắc không sao ha)

Đặng Vân trông có vẻ bận rộn, thái giám bên cạnh đang thì thầm báo cáo điều gì đó.

"Đặng công công," công chúa Vĩnh Gia cất tiếng, giọng còn non nớt, "Ngài cứ lo việc của mình đi, ngài còn phải lo đại sự của phụ hoàng, còn chỗ ta, có Tống công công ở lại bầu bạn là đủ rồi."

Đặng Vân do dự chốc lát rồi gật đầu đồng ý, dặn Tống Đàn: "Công chúa muốn du hồ, ngươi ở lại phụng bồi, phải hầu hạ cho cẩn thận."

Tống Đàn vâng một tiếng, lúc này Đặng Vân mới xuống thuyền, theo thuyền nhỏ quay về điện Thừa Quang, cùng mấy thái giám bút chánh bàn chuyện.

Tống Đàn vòng qua bình phong, tiến lên phía trước thi lễ với công chúa Vĩnh Gia.

Công chúa Vĩnh Gia thấy trong tay Tống Đàn xách đồ, phất tay bảo cung nữ tới nhận lấy, mỉm cười nói: "Là ta làm phiền công công rồi."

"Điện hạ quá lời." Tống Đàn đưa đồ trong tay ra, ngẩng mắt mới nhận ra cung nữ ấy chính là Lục Y.

"Lục Y tỷ trước kia là người của cung mẫu thân ta," công chúa Vĩnh Gia nói, "Hôm nay vừa hay đến đưa đồ cho ta, ta liền gọi tỷ ấy đi cùng. Giờ tỷ ấy làm việc ở Thượng cung cục, nghe nói là nhờ công công giúp đỡ không ít."

Tống Đàn đáp: "Lúc mới nhập cung từng được Lục Y cô nương chiếu cố, giờ chẳng qua là đáp lại chút ơn xưa thôi."

Công chúa nhìn Lục Y, lại nhìn Tống Đàn, nói: "Thật là duyên phận của ba người chúng ta."

Nói xong, công chúa Vĩnh Gia thoáng ngẩn ngơ đưa mắt nhìn mặt hồ. Cô bé giờ ở ngay trong Tây Uyển, vậy mà vẫn không được gặp mẫu thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!