Tối hôm đó, Hoàng đế nghỉ lại Quỳnh Đài biệt viện. Trước cửa viện treo hai chiếc lồng đèn, bước vào là bức bình phong chắn gió, bên tường có mấy khóm trúc xanh mướt tươi tốt. Qua cửa chạm trổ hoa là đến nội viện, trước chính phòng có hai gốc hải đường cành rủ, hành lang hai bên đông tây đặt những chậu hoa cảnh và lồng chim, góc tường phía đông có một gốc ngọc lan, dưới cây dựng một đình gỗ nhỏ, nam bắc đều thoáng, gió nhẹ lướt qua rất dịu dàng khoan khoái.
Trong biệt viện không có nhiều gia nhân quét tước, khi Hoàng đế đến, những người đó đã lui xuống. Lúc này đã là hoàng hôn, trong phòng các nơi đã thắp đèn, Đặng Vân đã đưa đá lạnh đến từ sớm, trong bồn giữ lạnh đã ướp sẵn rượu và trái cây.
Hoàng đế muốn tắm gội, bước ra từ sau bình phong thay một bộ áo tơ lụa trắng mịn như mây, trên người còn mang theo chút hơi nước, ngồi ở gian bên viết chữ.
Tống Đàn vừa mang trà mát đến, thì Đặng Vân bước vào, giơ tay ra hiệu gọi Tống Đàn ra ngoài.
"Chuyện gì vậy?" Tống Đàn hỏi.
Đặng Vân dẫn Tống Đàn đi về phía tây sương phòng: "Bên cạnh bệ hạ đã có người hầu hạ, đêm nay ngươi phải canh đêm, nghỉ một lát trước đi, kẻo tối không có sức."
Đặng Vân đi trước, Tống Đàn khoanh tay theo sau. Gió đêm thổi nhè nhẹ, rèm cỏ dưới hành lang khẽ lay động. Đẩy cửa tây sương phòng ra, bên trong đã thắp đèn, nhưng không có ai khác.
"Ngươi cứ nghỉ trước đi, chút nữa ta sai người đưa cơm qua."
Tống Đàn lưỡng lự bước vào, Đặng Vân ở phía sau khép cửa lại.
Chẳng bao lâu sau có người mang đồ ăn đến, chỉ có trái cây tươi và rượu, ngay cả một miếng điểm tâm cũng không có. Tống Đàn thầm nghĩ không biết vì sao Đặng Vân lại không cho mình ăn cơm, vừa nghĩ vừa chọn vài quả bỏ vào miệng. Cửa phòng đóng chặt, quả nhiên không có ai làm phiền, hắn ngáp một cái, cởi áo ngoài ra rồi nằm xuống giường, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Không rõ đã ngủ bao lâu, Tống Đàn bị đánh thức dậy. Bên ngoài trời đã về khuya, là lúc Hoàng đế chuẩn bị nghỉ ngơi.
Đặng Vân đứng trước giường, phía sau là hai thiếu nữ trẻ tuổi, trong tay nâng một bộ y phục màu đỏ.
Tống Đàn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Đặng Vân ấn ngồi xuống trước bàn trang điểm, hai cô gái kia lập tức tiến lên, vẽ mày kẻ mắt cho hắn.
Tống Đàn luống cuống đẩy ra: "Đặng công công, ngài làm gì vậy?"
Đặng Vân ấn chặt hắn lại, nói: "Đừng lắm lời, bệ hạ gọi ngươi vào đấy, mau lên một chút."
Một cô ra tay nhanh như chớp điểm son lên môi Tống Đàn, sau đó kéo hắn dậy đi thay y phục. Bộ đồ Đặng Vân chuẩn bị là một chiếc áo lụa sa đỏ rực rỡ, lớp vải mỏng xếp chồng lên nhau, thắt lưng màu đỏ đàn hương bó sát làm lộ rõ vòng eo nhỏ nhắn, viền cổ áo và ống tay áo ngoài đều đính đầy hạt trân châu to bằng hạt đậu nành lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn.
Tống Đàn lưỡng lự không quyết, trong lòng thầm đoán lời của Đặng Vân hình như ám chỉ lần này là ý của Hoàng đế.
Đến khi trang điểm xong xuôi, Đặng Vân đẩy Tống Đàn vào chính phòng. Trước khi vào, Tống Đàn vội vã lau đi lớp son môi quá đậm. Đặng Vân trông thấy âm thầm mắng hắn không biết điều, nhưng vì đã đến trước mặt Hoàng đế nên cũng không tiện nói gì thêm.
Đêm đã khuya, chỉ có phòng ngủ là còn sáng đèn. Tống Đàn bước vào nội thất, Hoàng đế đang ngồi bên giường lật xem một quyển sách.
Nghe thấy tiếng bước chân, Hoàng đế gõ gõ chiếc bàn sơn đen bên giường: "Rót trà."
Tống Đàn vừa nhìn thấy vẻ mặt của Hoàng đế liền biết mình bị Đặng Vân lừa, lần hóa trang hôm nay tuyệt đối không phải do Hoàng đế sai khiến. Hắn nhẹ tay nhẹ chân bưng trà đến bên bàn, chỉ mong dâng trà xong có thể lặng lẽ lui xuống.
Ánh sáng phản chiếu từ những hạt châu trên áo có lẽ chói mắt Hoàng đế, khiến y ngẩng đầu lên. Ánh mắt thoáng chốc trở nên sâu thẳm.
Tống Đàn vốn thanh tú, trang phục quá hoa lệ khiến người ta khó phân biệt giới tính, càng làm nổi bật vẻ dịu dàng yêu kiều. Mày mắt đã được họa, trong nét ngoan ngoãn lại lộ ra vài phần mị hoặc — người trang điểm quả thật rất hiểu lòng dạ nam nhân.
Hoàng đế trầm mặc rất lâu, ánh mắt nhìn Tống Đàn ẩn chứa lạnh lẽo: "Tại sao lại ăn mặc thế này?"
Tống Đàn "phịch" một tiếng quỳ xuống, mồ hôi lạnh túa ra từng trận: "Xin bệ hạ thứ tội."
Hoàng đế chăm chú quan sát hắn, trầm giọng: "Cởi ra."
Tống Đàn lập tức tháo đai lưng, cởi chiếc áo sa quý giá đính châu ra. Hắn quá vội, làm đứt chỉ khiến chuỗi hạt châu rơi lả tả xuống đất, trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng leng keng rõ ràng.
Đến cuối cùng, trên người hắn chỉ còn lại một lớp trung y màu đỏ son, ôm lấy thân thể gầy gò. Tư thế quỳ rạp khiến đường lưng căng thành một đường thẳng.
Ánh mắt Hoàng đế lướt qua dáng người của Tống Đàn, y đặt quyển sách xuống, giọng thản nhiên: "Lại đây."
Tống Đàn bò đến bên chân Hoàng đế, tay chân và cổ lộ ra từ lớp áo đỏ, dưới ánh nến như phủ một lớp tơ lụa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!