Chương 42: (Vô Đề)

Sau khi Lục Y và Đặng Vân rời đi, trong hí lâu chỉ còn lại Vĩnh Gia và Tống Đàn. Vĩnh Gia vẫn còn muốn nghe hát, nhưng bên Điện Minh Chương có người đến báo: phòng hoa vừa dâng mấy chậu lan, mời Tống Đàn quay về xem qua.

"Trời lạnh thế này, lan sao có thể nở?" Tống Đàn lấy làm kinh ngạc.

"Chỉ cần có lòng, hoa nào chẳng nở được." Vĩnh Gia nói, "Ngươi cứ về trước đi. Ta cũng phải trở về thỉnh an Hoàng tổ mẫu."

Hai người tùy ý chuyện trò đôi câu rồi mỗi người một ngả.

Tống Đàn trở lại Điện Minh Chương, vừa bước vào nội thất đã ngửi thấy hương thơm dìu dịu. Trên bàn nhỏ cạnh giường có bày hai chậu lan còn vương sương, hoa nở thanh tú, hương thơm trong trẻo, xa xăm.

Tuyên Tuy đang dựa bên giường đọc sách, ánh sáng xuyên qua cửa sổ rọi xuống phủ hết lên người hắn.

Tống Đàn đứng ở bên màn trướng một lát, tiện tay khẽ gảy chuỗi trân châu treo, chuỗi hạt va vào nhau leng keng. Tuyên Tuy ngẩng đầu nhìn sang.

"Về rồi à?" Tuyên Tuy đặt sách xuống, đưa tay gọi Tống Đàn lại.

"Người hôm nay rảnh rỗi? Sao không cùng thần đi nghe hát?" Tống Đàn cởi áo khoác dày, chỉ mặc một chiếc trường bào màu xanh rêu dệt kim tuyến vàng, ngồi xuống cạnh Tuyên Tuy. Hắn nghiêng người nhìn hoa đặt sau lưng, cười nói: "Lan quả nhiên hương thanh thoát."

Tuyên Tuy tựa vào gối, một chân co lại, dáng vẻ hết sức nhàn nhã: "Nếu ta đi xem hát, e các ngươi không được tự nhiên, chi bằng không tự tìm phiền muộn."

Tống Đàn liếc y một cái, khí tức quanh người liền trở nên ôn hòa: "Sao lại thế được?"

Hắn khẽ tựa vào vai Tuyên Tuy, kể lại tuồng hát hôm nay. Câu chuyện nói ra thì không dài, mà kể thẳng cũng chẳng thú vị, nên hắn khe khẽ ngâm nga một đoạn khúc hát, lúc ngắt lúc nối, lời ca nghe chẳng rõ.

Tuyên Tuy đưa tay bóp nhẹ cổ hắn, Tống Đàn bật cười, tiếng hát càng lạc điệu.

Không hát nổi nữa, hắn nghiêng người dựa hẳn vào người y, cười nói: "Lần sau thần sẽ cùng người đi xem lại một lần."

Tuyên Tuy v**t v* mái tóc dài xõa xuống của Tống Đàn, chỉ im lặng không nói.

Chốc lát sau, Lục An bước vào, báo có đại thần cầu kiến. Tuyên Tuy liền đứng dậy sang thư phòng. Tống Đàn cầm cuốn sách y để lại, lật vài trang rồi bỏ xuống, đi về phòng trà phía sau.

Lục An không ở đó, dâng trà là một tiểu thái giám. Tiểu thái giám tìm mãi không ra chỗ Lục An cất riêng trà, Tống Đàn bèn tự đi tìm. Trong tủ khảm ốc có một ngăn nhỏ, bên trong sắp xếp gọn gàng các loại trà của Lục An.

Tống Đàn chọn một gói trà, lúc đứng cạnh ngăn tủ thì liếc thấy một chiếc hộp nhỏ, trong đó đặt một chặn giấy ngọc phỉ thúy đã bị gãy.

"Đây là gì?" – Tống Đàn hỏi tiểu thái giám.

Tiểu thái giám đáp:  "Là bút chặn bằng thạch phù dung, hôm nay bệ hạ vô ý làm vỡ. Tạm cất ở đây, chưa rõ là sẽ mang đi tu bổ hay xử lý thế nào."

Nhìn chặn giấy gãy lìa, Tống Đàn không hiểu sao, cảm giác thư thái trong lòng bỗng tan biến hết.

Trên triều, khi bàn lại việc chọn nhân sự nhập các, Ngụy Kiều đột ngột thoái lui, dù nhiều đại thần thành tâm tiến cử, lại khuyên hắn đổi ý, hắn vẫn khăng khăng từ chối, dường như hoàn toàn không muốn vào nội các.

Phần đông đều cho rằng đó là do Đặng Vân bức ép, nên vô cùng oán giận việc gã thao túng nhân sự, lập tức dâng sớ đàn hặc. Để phản bác, Đặng Vân bèn lục ra vài tội danh, bắt giam mấy vị quan, giam trong Đông Xưởng suốt hơn một tháng mà vẫn chưa thả.

Đặng Vân ngạo mạn lấn át đã trở thành nhận thức chung trên triều. Khi gã giữ người đến tận năm mới vẫn không thả, Thẩm Tịch buộc phải đứng ra điều hòa. Đến lúc ấy, Đặng Vân cũng không muốn sự việc tiếp tục leo thang nữa, dứt khoát buông tay thả người.

Năm ấy, các đại thần ăn Tết chẳng yên ổn, nhưng đối với Hoàng đế thì không mấy ảnh hưởng. Cuộc đối đầu giữa Lục Y và Đặng Vân, mỗi bên đều có thắng có thua.

Qua rằm Nguyên Tiêu, Hoàng đế khởi hành hồi cung, đoàn ngự giá rầm rộ. Nhưng một đợt rét trái mùa bất ngờ ập đến, Tống Đàn ngã bệnh dọc đường trở về, sau đó kéo dài ho khan mãi chưa dứt.

Bệnh ho của Tống Đàn vẫn chẳng thấy thuyên giảm, tâm tình của Tuyên Tuy cũng sa sút suốt ngày. Thái y viện mỗi lần đến bắt mạch đều giống như chịu cực hình, mấy vị thái y cân nhắc tới lui, cuối cùng kê ra một phương thuốc chẳng sai sót gì nhưng cũng chẳng thấy hiệu nghiệm.

Khi phương thuốc được dâng tới trước mặt, Tuyên Tuy chỉ cười lạnh một tiếng, lập tức hạ lệnh lôi toàn bộ người trong Thái y viện ra đánh roi.

Đồng thời, trong lòng y lại có một tầng suy nghĩ khác: cho rằng sức khỏe Tống Đàn kém đi phần nhiều liên quan tới tâm tình, ngờ rằng trong lòng hắn có u uất không thể giải.

"Cái người gọi là Thu Quang ấy, chẳng phải rất giỏi gảy nhạc sao?" Tuyên Tuy nói "Khúc nhạc của hắn chẳng có chút hiệu quả nào ư?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!