Chương 4: (Vô Đề)

Tống Đàn xách một hộp đồ nhỏ, đứng ngoài cửa phòng của Thượng thiện giám. Bên trong đang nhộn nhịp vô cùng, mùi củi lửa, gạo dầu, gia vị hoà lẫn vào nhau, ào ào táp ra ngoài tranh nhau tràn khỏi nhà bếp.

"Ô kìa, Tiểu Tống công công!" Một tên thái giám trắng trẻo béo tốt, mặt mũi phúc hậu từ trong đi ra, chính là Lưu công công, chưởng sự Thượng thiện giám.

"Lưu công công mạnh khỏe." Tống Đàn cười tươi bước vào. Người trong phòng mải làm việc, chẳng mấy ai để ý hắn, thế là hắn cùng Lưu công công đứng nói chuyện bên cửa sổ.

"Chẳng hay có phải Hoàng thượng có gì sai bảo?" Lưu công công vừa lau tay, vừa lấm tấm mồ hôi. Trong bếp nóng, trong lòng ông ta cũng như lửa đốt. Hoàng đế bị khổ hạ, tâm trạng lại tệ vì chuyện của Trang phi, mấy bữa cơm đưa qua đều bị trả về gần như nguyên vẹn. Thái hậu đã sai người hỏi han mấy lần rồi.

: Chứng mệt mỏi, chán ăn, mất sức thường gặp vào mùa hè, nhất là ở người thể chất yếu.

Tống Đàn khoát tay, "Không liên quan đến Hoàng thượng. Là ta tham ăn, thèm ăn bánh bao nhân đậu hũ hoa hoè thôi."

"Chao ôi, Tống công công ơi!" Lưu công công kêu khổ: "Giờ là lúc nào rồi, ta đào đâu ra hoa hoè cho ngài chứ!"

"Ta có đòi sơn hào hải vị gì đâu, chỉ chút hoa hoè mà Lưu ca cũng làm khó ta? Đừng hòng qua mặt ta nhé." Tống Đàn đặt hộp đồ ăn lên bậu cửa sổ, nói tiếp: "Ta có lễ tạ đàng hoàng đấy."

Lưu công công mở hộp ra liếc một cái — bên trong là bốn thỏi bạc tuyết nặng mười lượng.

Ông ta nhìn rồi lại đậy nắp hộp lại, hỏi: "Chỉ muốn bánh bao nhân đậu hũ hoa hoè thôi à?"

Tống Đàn ghé sát tai ông ta, nói nhỏ: "Ta có người đồng hương, trước hầu hạ trong cung Trang phi. Giờ nương nương chuyển đến Tây Uyển, mà người đó lại chưa có nơi an bài. Lưu ca, ta biết huynh thân với Liễu cô cô bên Thượng cung cục. Muội ấy rất kính trọng Liễu cô cô, chỉ mong được theo học quy củ bên đó thôi."

Lưu công công nghe xong, cười ha ha: "Chuyện đó còn dễ hơn làm bánh bao hoa hoè. Đồng hương kia của ngươi cũng đâu phải xin vào ngự tiền hay cung của phi tần được sủng ái gì. Chỉ là ở Thượng cung cục thôi, không khó."

Tống Đàn liền nhoẻn miệng cười, nhét hộp vào tay Lưu công công, lại lấy ra một đôi trâm vàng gói trong khăn tay, "Ta mua ở ngoài khi được xuất cung, đưa cho Liễu cô cô, chắc chắn bà ấy sẽ thích."

Lưu công công cười tít cả mắt, chẳng thấy răng đâu, bỏ cả trâm lẫn bạc vào hộp, nói: "Ngươi quả là khéo miệng nhất đấy. Liễu cô cô gặp ta lần nào cũng khen ngươi không dứt miệng."

Lưu công công nghe vậy liền bật cười: "Chuyện này còn dễ hơn làm bánh bao hoa hoè. Đồng hương của ngươi đâu phải muốn vào ngự tiền hay cung của phi tần được sủng ái, chỉ là ở lại Thượng cung cục thôi, chẳng có gì khó."

Tống Đàn bèn mỉm cười, nhét hộp thức ăn vào tay Lưu công công, lại lấy từ tay áo ra một đôi trâm vàng gói trong khăn tay, "Ta mua lúc được xuất cung, tặng Lưu cô cô, chắc bà ấy sẽ thích."

Lưu công công cười đến nỗi mắt híp tịt, chẳng thấy bóng răng đâu, nhét luôn cả trâm vào hộp, nói: "Ngươi đúng là khéo lấy lòng người. Lưu cô cô lần nào gặp ta cũng khen ngươi hết lời."

Tống Đàn nói: "Thế ta đi trước đây. Lưu ca, đừng quên bánh bao hoa hoè của ta đấy nhé."

Lưu công công vừa cười vừa mắng: "Ngươi chỉ giỏi ăn."

Tống Đàn rời đi, Lưu công công lại quay trở về lo việc. Bỗng cung Từ Ninh có người tới, nói hôm nay Thái hậu giữ Hoàng đế lại dùng bữa, thực đơn phải viết lại theo ý Thái hậu nương nương phân phó, Thượng thiện giám lập tức náo loạn, không ai còn thì giờ nói chuyện phiếm nữa.

Trong toàn cung, nơi có nhân khí (hơi người) nhất chính là cung Từ Ninh của Hoàng thái hậu. Cung nữ ai nấy da trắng mịn, vóc người mảnh dẻ, lặng lẽ qua lại giữa hành lang uốn khúc. Dưới hiên treo lồng chim họa mi, trên mái nhà mấy con mèo mướp chạy nhảy. Trong Đông Noãn các không đặt lư hương, chỗ nào cũng có hoa: bên cửa là một dãy hoa nhài, hai bên bàn kê sát vách là hải đường, trước tượng Phật cúng hoa sen, bên cửa sổ có một đĩa sứ trắng lớn bày vài bông hoa thuỷ tiên đẫm nước.

Thái hậu là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, hồi trẻ hẳn cũng từng chịu khổ trong cung, nhưng từ sau khi nhi tử đăng cơ, mọi chuyện gần như thuận theo ý bà.

"Trang phi đã dời đến Tây uyển, hậu cung nhiều việc không thể không có người lo liệu," Thái hậu ung dung nói, "Hoàng đế tính thế nào?"

Hoàng đế ngồi ở vị trí thấp hơn, trầm ngâm chốc lát rồi đáp: "Để Thục phi và Triệu phi cùng xử lý, tạm thay hoàng hậu đảm trách chính sự hậu cung."

Thái hậu liếc nhìn hắn một cái: "Ngươi định chọn một trong hai nàng làm hoàng hậu?"

Hoàng đế lắc đầu. Thục phi và Triệu phi đều có con nối dõi, nếu lập hậu, thì vị trí người kế thừa sẽ sáng tỏ. Mà chuyện đó, hiện tại y vẫn chưa muốn quyết định.

Thái hậu cũng không nói thêm gì. Trong số các phi tần, không ai là người xuất thân từ nhà mẹ đẻ bà nên bà càng không thiên vị ai. Hơn nữa, Trung cung liên quan mật thiết với Đông cung, cũng chẳng phải chuyện bà có thể dễ dàng can dự.

Chốc lát sau, một nội thị thân hình cao ráo, dung mạo tuấn tú bước vào, đến bên cạnh Thái hậu, cúi đầu khẽ nói điều gì đó với bà.

Hoàng đế khẽ nhíu mày, mân mê chiếc nhẫn ngọc trên tay, không lên tiếng.

Thái hậu chống tay vào tay nội thị, đứng dậy, nói: "Dùng bữa thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!