Chương 36: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mấy ngày nay Tống Đàn vẫn chưa rời Minh Chương điện, mãi đến khi Vĩnh Gia công chúa mang theo khẩu dụ của Thái hậu, mới mời được hắn đến Chỉ Phân điện.

Thái hậu không tiếp khách ở chính điện, mà ở trong noãn các, cho nên ăn vận cực kỳ giản dị: áo đối khâm màu đàn đen thêu văn cuốn thảo, không thoa phấn điểm son, trên đầu chỉ cắm hai cây trâm ngọc phỉ thúy.

Những ngày đầu mới đến hành cung, Hoàng đế đã vào gặp Thái hậu một lần. Mẫu tử chẳng biết đã nói những gì, chỉ có Vĩnh Gia công chúa đứng bên chứng kiến, thấy quan hệ quả thực đã hòa hoãn đi nhiều.

Thái hậu ngồi trên trường kỷ bên cửa sổ, đối diện là một vị thiếu phụ dung nhan tú mỹ, phong thái đoan trang, mặc cung trang chỉnh tề.

Vĩnh Gia công chúa nói với Tống Đàn: "Vị này chính là tỷ tỷ của Hạ Lan Tín, An Quận vương phi, Hạ Lan Thanh."

Tống Đàn bước vào trong, trước hết dập đầu đại lễ với Thái hậu. Thái hậu ôn hòa nói: "Nghe nói thân thể ngươi còn mang thương, không cần hành lễ nữa. Người đâu, ban chỗ ngồi."

Thị nữ dọn ghế cho hắn, Vĩnh Gia công chúa thì ngồi bên cạnh Thái hậu.

Tống Đàn lại hành lễ với Hạ Lan Thanh, cô vội vàng đứng lên đáp lễ.

Hạ Lan Thanh nhìn thái độ của Thái hậu cùng công chúa, lập tức coi Tống Đàn như bậc hậu phi mà đối đãi, lễ nghi hết sức cung kính, không hề có nửa phần khinh nhờn.

Khác hẳn sự ngạo mạn của Hạ Lan Tín, Hạ Lan Thanh lại là người vô cùng dễ gần, phong thái đại gia khuê tú hiện rõ không sót.

Điều này khiến Tống Đàn nghĩ, Hạ Lan Tín đại khái cũng giống như Tuyên Tuy, trong gia tộc đều là kẻ một lời định đoạt, còn những nữ nhân trong gia tộc ấy, như Thái hậu cùng Vĩnh Gia, như Hạ Lan Thanh, đều chỉ có thể đảm đương vai trò bị sắp đặt, bị quản chế.

Bên cạnh Hạ Lan Thanh còn có một tiểu đồng tử, búi song kế, mặc áo gấm. Chính là đứa trẻ hôm nọ trèo lên cây, lỡ tay làm Tống Đàn bị thương.

Hạ Lan Thanh kéo tiểu công tử tới trước mặt, nói: "Hài tử bướng bỉnh, may nhờ Tống công công lấy thân che chở. Ân tình này, thần phụ cùng Quận vương đều khắc ghi trong lòng."

Cô cực kỳ lanh trí, không nhắc đến chuyện làm Tống Đàn bị thương, mà chỉ nói là "ân cứu mạng".

Cô khẽ đẩy tiểu công tử, tiểu công tử bèn chậm rãi bước tới trước mặt Tống Đàn, hành một lễ, giọng trẻ con non nớt mà rõ ràng: "Đa tạ ân cứu mạng của Tống công công."

Tống Đàn vội vàng đỡ dậy, rồi nói với Hạ Lan Thanh: "Vương phi quá lời, chỉ là một cái nhấc tay, há dám nói là ân cứu mạng."

Thái hậu ngồi trên cao nhìn xuống, mỉm cười gật đầu: "Tống Đàn là người có lòng nhân hậu. Các ngươi cũng hiểu chuyện. Đây chính là duyên phận giữa hai nhà các ngươi."

Hạ Lan Thanh mỉm cười vâng dạ.

Theo tính tình Hoàng đế, dù ban bao nhiêu đồ vật cho Tống Đàn e rằng cũng khó tiêu tan cơn giận, chi bằng biến oán thành thân, lấy tình thân để gắn kết. Trẻ con vốn dễ làm người ta sinh lòng yêu thích, nhất là đối với một người rộng lượng như Tống Đàn.

Thái hậu và Hạ Lan Thanh lại hàn huyên vài chuyện thường nhật. Tiểu công tử thì vẫn ngồi nép bên cạnh Tống Đàn, cẩn thận khẽ chạm vào cánh tay hắn, nhỏ giọng hỏi: "Có đau không ạ?"

Tống Đàn suy nghĩ một chút rồi đáp: "Không đau lắm. Nhưng ngài về sau đừng trèo cao nữa, ngã xuống một lần chắc chắn sẽ đau hơn ta nhiều."

Tiểu công tử sợ hãi gật đầu: "Con biết rồi."

Tống Đàn thuận tiện hỏi han: "Còn ngài thì sao, về nhà có bị đánh không?"

Tiểu công tử mím môi, vành mắt đỏ hoe, cố nén tiếng khóc nhưng ủy khuất không che được: "Cữu cữu… cữu cữu đánh mông rồi."

Tống Đàn thầm tặc lưỡi, Hạ Lan Tín quả không hổ là Cẩm y Vệ, đến với trẻ nhỏ mà cũng có thể hạ thủ như thế.

Hắn suy nghĩ một lát, liền tháo quả ngọc cầu trên người xuống cho tiểu công tử chơi. Đó là một khối ngọc chạm thành hình hỗn thiên nghi, khắc rỗng bên trong, từng vòng tròn đều có thể chuyển động.

Tiểu công tử chưa từng thấy vật gì tinh xảo như vậy, lập tức bị hấp dẫn, trở về bên cạnh Hạ Lan Thanh mà vẫn nắm chặt không buông.

Hạ Lan Thanh muốn trả lại, nhưng Tống Đàn mỉm cười: "Cứ để tiểu công tử chơi đi."

Bên ngoài có người bẩm báo: Lão phu nhân Nghi gia đến. Thái hậu liền hứng khởi, mặt mày rạng rỡ: "Mau mời vào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!