Chương 32: (Vô Đề)

Trước cửa Đôi Tuyết Lâu có một cỗ xe ngựa, một nữ tử vận áo xanh lục, đầu đội mũ màn che bước xuống từ trên xe. Cô đi thẳng vào Đôi Tuyết Lâu, lên tầng hai. Trong gian nhã thất trên lầu, Ngụy Kiều đã ngồi chờ sẵn.

Nhã thất kia sạch sẽ, thanh nhã, trong bày bàn ghế, bình phong, trong phòng còn đốt hương, mùi hương thanh đạm lan khắp phòng.

Lục Y bước vào, Ngụy Kiều vội đứng dậy, chắp tay chào: "Thỉnh an cô nương."

Lục Y đáp lễ: "Bái kiến Ngụy đại nhân."

Hai người vốn đã là phu thê chưa cưới, vậy mà nhìn qua lại khách khí quá chừng.

Ngụy Kiều mời Lục Y ngồi xuống. Trên bàn đã bày mấy món canh cơm và điểm tâm, nhưng Lục Y chỉ cầm tách trà nhấp một ngụm, rồi nói: "Hôm trước công chúa Vĩnh Gia nhập cung, đã gặp được huynh trưởng ta."

Ngụy Kiều hỏi: "Ngày thành thân của ta và cô, chẳng hay Tống công công có thể đến không?"

Lục Y khẽ lắc đầu: "Ta mới biết, huynh trưởng vốn không có thẻ bài xuất cung, bệ hạ từ đầu tới cuối chưa từng có ý định để huynh ấy ra khỏi cung."

Ngụy Kiều thu tay áo lại, ngẫm nghĩ chốc lát: "Theo lẽ, vụ án Giang Tây đã qua ba năm, trong triều rất nhiều người mới thậm chí chẳng biết tới hắn, Tống công công lộ diện trước người khác cũng đâu phải chuyện lớn lao gì."

"Nhưng tâm ý bệ hạ, ai có thể đoán chắc." Dưới mũ màn, ánh mắt Lục Y ngưng trọng, "Chua từng thấy vị quyền hoạn nào mà ba năm không được rời cung."

Ngụy Kiều liếc nhìn Lục Y, nói: "Theo lời công chúa, hẳn Tống công công ở trong cung cũng chẳng phải chịu khổ gì, được bệ hạ thương trọng, địa vị hắn rất đặc thù."

"Chỉ sợ bệ hạ sẽ giấu huynh ấy cả đời trong cung," Lục Y đáp, "thế thì khác gì bị giam cầm chung thân."

Ngụy Kiều im lặng. Lục Y ngẩng mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói: "Ngụy đại nhân, ngài chớ quên, chức vị ngày nay của ngài từ đâu mà có."

Ngụy Kiều là nhờ vào Tống Đàn mà được thăng chức, ban đầu còn bị gán vào phe Tống Đàn. Khi Tống Đàn gặp chuyện, Ngụy Kiều cũng từng phải ngồi tù một dạo. Thế nhưng đến nay vẫn có thể đứng vững trên triều đình đầy sóng ngầm hiểm trá, ắt hẳn không thoát khỏi cái bóng che chở năm xưa của Tống Đàn.

Tuy rằng nương nhờ hoạn quan mà thăng tiến nghe chẳng hay ho gì, nhưng Ngụy Kiều vốn chẳng bận tâm. Chính vì thế, khi Lục Y tìm đến hắn nhờ cứu Tống Đàn, Ngụy Kiều liền vui lòng đồng ý. Hắn nghĩ với tình trạng hiện giờ của Hoàng đế, tìm một lá bùa giữ mạng vẫn chẳng sai.

"Lục Y cô nương, nay cô và Tống công công chưa từng gặp mặt, làm việc không nên quá nôn nóng." Ngụy Kiều khuyên nhủ: "Chờ sau khi ta và cô thành thân, với thân phận mệnh phụ tất phải nhập cung tạ ân, khi ấy tự nhiên sẽ có cơ hội gặp Tống công công."

Lục Y nhất thời không nghĩ ra cách nào khác, đành phải gật đầu.

Cô nhìn Ngụy Kiều bằng ánh mắt lạnh lùng: "Ngụy đại nhân, ta rất tin tưởng ngài, mong ngài chớ khiến ta thất vọng."

Ngụy Kiều vội đứng dậy, chắp tay thật sâu: "Nhất định, nhất định."

Trong cung đang chuẩn bị yến hội Trùng Dương. Tửu Thiện cục vừa cho ra loại rượu hoa cúc mới, hương thơm nức mũi. Tống Đàn gọi một vò, vừa vẽ hoa văn vừa nhấp rượu nhè nhẹ.

Tác giả để là rượu, giấm, mì cục, chắc là chuyên lo mấy chuyện vậy, để thành Tửu Thiện cục cho nó sang

Tiểu Niên vào đưa đồ, thấy vậy bèn cười: "Đây là lần đầu tiểu nhân thấy có người uống rượu chẳng kèm đồ nhắm, mà lại còn cầm bút ở đây viết vẽ."

Tống Đàn mỉm cười: "Chỉ tiếc ta không có tài làm thơ, bằng không đã nên ứng cảnh mà đề vài câu."

Hắn đặt bút xuống, chỉnh lại bản hoa văn, rồi quay sang xem thứ Tiểu Niên mang đến.

Tiểu Niên lục trong khố phòng ra được hai hộp châu ngọc, hai hộp trân châu, cùng vài viên bích tỉ, mã não, lục tùng thượng hạng.

"Còn có ít tơ lụa Hàng Châu, nhung Hoa Chương, lụa thêu nổi, vải dệt màu, gấm dệt hoa, mỗi thứ hai mươi tấm, đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ gửi đi." Tiểu Niên đưa tờ danh sách cho Tống Đàn xem. Tống Đàn cầm vò rượu ngồi trên giường La Hán, đối chiếu xong thì bảo thu lại, chờ gom cùng những thứ khác để gửi cho Lục Y.

Lạc Tô sợ Tống Đàn chỉ uống rượu sẽ dễ say, bèn mang tới mấy món nhắm: nghêu tươi, ngỗng ướp rượu, măng giang và ngó sen cay. Ngó sen thì giòn ngọt, cay nồng, ăn rất khoái.

Quản sự công công của Ngân Tác Cục lúc này bước vào. Tống Đàn muốn mời ông ngồi, nhưng ông không dám lại gần. Tống Đàn liền bảo Tiểu Niên mang một cái ghế tròn cho ông ngồi.

"Ta có một muội muội, sắp xuất giá rồi, muốn làm vài món trang sức làm đồ cưới." Tống Đàn chỉ vào mấy viên bích tỷ đặt trên bàn: "Nguyên liệu cần ta đã chuẩn bị xong, ở đây có vài bản mẫu, các ngươi chọn cái nào làm được thì làm."

Quản sự công công đón lấy bản mẫu xem kỹ, rồi nói: "Đều không khó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!