Chương 30: (Vô Đề)

Một trận mưa lớn ào ạt như trút nước, rửa trôi cái oi bức của ngày hè. Ngoài điện, từng phiến gạch đá bị nước mưa dội dồn dập cho kêu rào rào, trong điện lại yên ắng đến lạ, chỉ có Dương Tứ Hòa đang quỳ giữa điện, không thốt nửa lời.

Tuyên Tuy ngồi trên cao, cúi mắt nhìn hắn. Ấn tượng trong mắt y về Dương Tứ Hòa vẫn luôn mơ hồ: hắn thường cúi đầu, lặng lẽ đứng cạnh Thái hậu. Mỗi khi y cố ý làm khó, hắn liền quỳ xuống nhận tội cực nhanh, ấn tượng chỉ còn lại dáng vẻ khiêm nhường cung kính ấy, ngoài ra chẳng có gì đáng nhớ.

"Ngươi có biết Dương Hoan không?" Tuyên Tuy hỏi.

Dương Tứ Hòa đáp: "Dương Hoan là cháu gái nô tài, ngoài cung nô tài cũng chỉ còn lại người thân duy nhất là nàng."

"Dương Hoan đã từng có sáu đời phu quân, đều là hào phú đất Giang Tây. Sau khi từng người một qua đời đều để lại cho ả một khối tài sản lớn, bao gồm cả điền trang ruộng đất. Đó chính là cách bọn họ hối lộ ngươi."

Dương Tứ Hòa lắc đầu, giọng vẫn ôn hòa như trước: "Nô tài chỉ có một cháu gái là Dương Hoan, giúp đỡ cháu rể một chút chẳng phải chuyện thường tình sao."

cháu rể với cháu gái ở đây tác giả để như vậy, không biết trong cổ trang thì gọi là gì nhỉ

"Vậy thì cháu rể ngươi quả thật không ít." Tuyên Tuy lạnh nhạt hỏi, "Một vùng Giang Tây rộng lớn như thế, chỉ nhờ một mình ngươi che chở?"

Dương Tứ Hòa ngẫm nghĩ rồi đáp: "Còn có Tống Đàn."

Tuyên Tuy khẽ nâng cằm, sắc mặt lạnh xuống: "Mười mấy năm trước Tống Đàn vẫn chỉ là một đứa trẻ, khi đó các ngươi đã là đồng đảng rồi?"

Dương Tứ Hòa không đổi sắc, đáp: "Có lẽ trên đời vốn có hạng người như thế, tuổi còn nhỏ đã thiên tư dị bẩm, tâm tư không lường trước được."

Tuyên Tuy trầm lặng nhìn hắn, không hề bị lời nói khích bác làm cho nổi giận: "Ngươi vẫn không định khai ra kẻ đứng sau?"

"Không có kẻ đứng sau," Dương Tứ Hòa vẫn khăng khăng, "tất cả đều do một mình nô tài làm, tham lam vô độ, dựa vào sự sủng ái của Thái hậu mà ngang nhiên vơ vét của cải ngoài dân gian."

Dương Tứ Hòa ngẩng đầu nhìn vị hoàng đế trẻ tuổi. Hắn ở trong cung hơn mười năm, chưa từng ngẩng đầu lên lần nào, mà giờ lại chẳng thấy sợ hãi, chỉ muốn ngẩng lên nhìn kỹ dung mạo hoàng đế.

Hắn nhìn Tuyên Tuy, trong lòng thoáng hiện chút tiếc nuối. Y chẳng hề giống Thái hậu, từ dung mạo đến khí thái đều không có điểm nào tương đồng.

"Bệ hạ, chuyện này nên kết thúc rồi." Dương Tứ Hòa chậm rãi nói: "Đắc đạo đa trợ, thất đạo quả trợ. Bệ hạ, nay người ở triều đình cô lập không ai giúp, chẳng phải chứng minh việc này làm sai rồi sao? Thẩm Tịch dù sao cũng chỉ có một người, thiên hạ lại chẳng thể chỉ dựa vào một mình Thẩm Tịch mà trị vì."

: Đắc đạo thì nhiều người giúp, thất đạo thì ít kẻ theo, Đây là lời của Mạnh Tử, nhấn mạnh đạo lý: chính nghĩa thì được lòng người, phi nghĩa thì bị bỏ rơi.

"Nô tài sẽ nhận hết mọi tội danh, cam tâm nhận tội chịu chết." Dương Tứ Hòa nói: "Nhưng nếu tra tiếp, thì Tống Đàn dẫu thế nào cũng không thể rửa sạch."

Hoàng đế vẫn còn quá trẻ. Trước mặt sống chết và lợi ích, sự uy h**p của hoàng quyền bỗng trở nên nhỏ bé đi rất nhiều. Hoàng đế không còn là quân chủ của bọn họ, mà đã biến thành kẻ thù. Họ không để tâm đến luân lý đạo nghĩa, không để tâm đến cương thường trời đất, có thể không từ thủ đoạn, bất chấp tất cả để đổi lấy điều mình muốn.

Tuyên Tuy im lặng rất lâu, ngoài cửa mưa lớn rền vang, Dương Tứ Hòa phân tâm lắng nghe tiếng mưa. Về sau, hắn sẽ chẳng còn cơ hội nghe được tiếng mưa như thế nữa.

"Trẫm sẽ phán ngươi lăng trì."

Toàn thân Dương Tứ Hòa run lên, hắn đè chặt bàn tay đang không ngừng run rẩy của mình, cúi rạp người hành đại lễ, "Tạ ơn thánh ân của bệ hạ."

Đông Xưởng không có lao ngục. Sau khi Tống Đàn bị Đặng Vân dẫn đi thì giam giữ tại chiếu ngục của Bắc Trấn Phủ Ty, do người Đông Xưởng trông coi.

Thương tích trên người hắn, Đặng Vân đã tìm thái y chữa trị. Trong đó thương tổn do roi là nặng nhất, sốt cao mấy ngày liền, suýt nữa thì sốt thành đồ ngốc.

Phòng giam nhốt Tống Đàn được dọn dẹp rất sạch sẽ. Ngoài một chiếc giường đá, chẳng có gì khác. Tống Đàn nằm trên giường, quay mặt vào trong tường, mái tóc mềm mại xõa trên gối, sắp chạm đến đất.

Mạnh Thiên Sơn gõ gõ tường, Tống Đàn bị gọi tỉnh, từ giường đá ngồi dậy.

Thấy Mạnh Thiên Sơn, Tống Đàn hơi mừng rỡ: "Là ngươi à, ngươi bình an trở về rồi?"

Mạnh Thiên Sơn cười: "Cũng đã đưa Thẩm Tịch trở về, coi như không phụ sự ủy thác."

Tống Đàn vừa buông lòng, đã thấy cánh tay trái được băng bó kỹ của Mạnh Thiên Sơn.

"Tay ngươi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!