Tống Đàn trở về cung. Trong Đông Noãn Các, Tuyên Tuy đang bày thế cờ, thong thả nghiên cứu. Kẻ dâng tấu hạch tội Thẩm Tịch mỗi ngày một nhiều, nhưng y chẳng phê xuống một chữ, nên cũng được rảnh rỗi.
"Ngươi đã đến Bắc Trấn Phủ Ty xem qua rồi chứ?" Tuyên Tuy hỏi.
Tống Đàn gật đầu, ngồi xuống đối diện y: "Bắc Trấn Phủ Ty quả nhiên nghiêm túc đúng như lời đồn. Ta cũng không đi sâu vào, chỉ dừng lại chốc lát rồi về. Nhưng quả thật, trong Cẩm y vệ nhân tài lớp lớp."
Hắn vừa ngồi yên, cung nhân đã dâng lên một chén trà. Là nước mơ ngâm, tuy không thêm đá, nhưng vị chua ngọt mát lành đủ khiến người ta khoan khoái.
"Uống chút trà rồi theo ta." Tuyên Tuy dẫn Tống Đàn vào hậu điện.
Trong điện chất đầy những rương hòm lớn, ở giữa là Đặng Vân, trên tay cầm một tờ danh sách. Thấy Tuyên Tuy đến, gã tiến lên hành lễ, dâng tờ giấy bằng hai tay.
Tuyên Tuy xem qua, rồi đưa cho Tống Đàn.
Tống Đàn hỏi: "Đây là gì?"
Đặng Vân đáp: "Là hàng hóa từ Giang Tây gửi về kinh. Ta sai người giả làm thổ phỉ chặn lại, đây là một phần trong chuyến mới nhất."
Tống Đàn liền hiểu: "Là của đút lót các ở quan kinh thành."
Tuyên Tuy bảo mở rương ra xem. Đặng Vân lập tức mở vài chiếc: một rương đầy thỏi vàng, một rương châu báu, lại một rương đặt bức tượng Phật Di Lặc bằng bạch ngọc cao ba thước.
"Thật là một tay hào phóng." – Tống Đàn cảm thán.
"Vẫn còn mấy thứ muốn trình Hoàng thượng xem." Đặng Vân ra hiệu, vài thái giám bưng đến mấy hòm gấm: một hòm là thẻ tre, nói là bản gốc Xuân Thu của Khổng Tử; một hòm là bức Lan Đình Tự; còn một hòm là thanh kiếm đồng khắc chữ Thái A.
Tống Đàn kinh ngạc: "Đều là thật sao?"
"Chưa mời người giám định." Đặng Vân đáp.
Tống Đàn lắc đầu: "Mấy món này, e không phải để hối lộ quan thường."
"Có thể thấy trong triều, kẻ tàng long ngọa hổ không ít." Tuyên Tuy khẽ cười.
Y ra lệnh cho Đặng Vân thu gọn tất cả, nhập kho, đợi sau khi đo đạc ruộng đất sẽ đem dùng cho dân cày.
Tuyên Tuy rời đi, Tống Đàn ở lại xem kỹ tờ lễ đơn, xuýt xoa: "Nhiều bạc thật đấy."
Đặng Vân cười nhạo: "Nhìn cái bộ dạng nhà quê chưa thấy đời kia. Ở kinh thành, ngay dưới chân thiên tử, dù nhận hối lộ cũng không dám quá tay. Chỉ mấy chỗ xa xôi như vậy, "đất của vua" mới giàu đến thế."
Tống Đàn liếc gã: "Thế còn ngươi, ngươi đã giữ bao nhiêu?"
"Ta chỉ lấy một phần mười của chuyến này." Đặng Vân có chút đắc ý: "Ăn tiêu thong dong cả năm."
Tống Đàn nhướn mày: "Làm thế, ngươi không sợ Hoàng thượng trị tội à?"
Đặng Vân hừ nhẹ: "Hoàng thượng biết rõ cả. Chỉ tức cái tên Hạ Lan Tín, chẳng bỏ người bỏ sức, vậy mà chia ngang một nửa."
"Hắn cũng biết sao?"
"Tất nhiên." Đặng Vân mắng: "Nhìn thì ra vẻ cao sạch, đến lúc đụng tiền thì đen như ai."
Tống Đàn tặc lưỡi, Đặng Vân như nhớ ra điều gì, bèn dặn: "Mấy thứ bọn ta giữ lại, Hoàng thượng coi như ban ân. Nhưng nếu Giang Tây có ai gửi riêng cho ngươi, nhất định đừng đụng vào."
Tống Đàn gật đầu: "Ta hiểu. Quản sự ở biệt viện Quỳnh Đài là người của Hoàng thượng, có ai gửi gì đến đó, tất y sẽ trông coi, hẳn không xảy ra vấn đề."
Hắn vừa đút tay vừa dạo quanh điện: "Ngươi với Hạ Lan Tín chia nhau, sao không nghĩ đến chia ta ít?"
Đặng Vân nhìn hắn như thấy của lạ: "Trước đây đi theo Thẩm Tịch đọc sách mấy năm, chẳng thấy học được chút phong độ quân tử. Vậy mà theo Hoàng thượng mới bao lâu, đầu óc đã nhanh, lòng dạ cũng đen kịt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!