Hôm đó Thái hậu mở tiệc hải đường trong cung, mời Vĩnh Gia đến. Vĩnh Gia vừa trông thấy Tống Đàn, còn chưa kịp lên tiếng thì hắn đã phải rời đi. Cô bé đành phải sai người gửi thư cho hắn, mời hắn khi nào rảnh hãy ra ngoài cung, đến phủ công chúa gặp mặt.
Gần đây Tống Đàn không dễ gì ra khỏi cung. Thẻ ngà không nằm trong tay hắn, Tinh Lan chỉ nói là giữ hộ, nhưng nếu Tống Đàn muốn lấy lại, e rằng khó tránh khỏi việc kinh động đến Tuyên Tuy.
Hắn từng bóng gió nhắc mấy câu trước mặt Tuyên Tuy, nói cảnh xuân ở biệt viện Quỳnh Đài hẳn là rất đẹp.
Tuyên Tuy liếc hắn một cái, đáp rằng cảnh sắc ở hồ Thái Dịch phong lưu tuyệt mỹ, biệt viện Quỳnh Đài khó bề sánh được, nếu Tống Đàn có rảnh, cứ đến đó dạo chơi.
Tống Đàn buồn bực không nói gì, hôm sau liền đến hồ Thái Dịch.
Bệ hạ không chuộng vui chơi, Tây Uyển cũng chẳng sửa sang cầu kỳ, chỉ có vài lầu gác gần hồ được tu bổ sơ sài. Tống Đàn đi dọc đường ngắt hoa, bẻ liễu, thi thoảng chọc ghẹo đàn cá bơi trong hồ Thái Dịch, đến lúc bước chân vào Tuyết Ngọc Đình thì trông thấy hai ba chục cô nương trẻ đang luyện múa.
Thái giám đi theo lập tức định lên tiếng đuổi người, nhưng Tống Đàn đã trông thấy bóng dáng của Vạn Thiển cô cô, liền khoát tay ngăn cản, bảo: "Cứ để các nàng luyện đi, ta cũng tiện ngồi xem một lát."
Thái giám hầu hạ vội đi bày màn bình phong, bàn án. Trước tấm bình phong gỗ đàn hương là một chiếc trường kỷ chạm khảm ngọc hình hoa sen, bàn trà, lư hương, đủ cả.
Tống Đàn tiện tay nhặt một chiếc quạt tròn của mấy cô nươngđang múa, vừa phe phẩy vừa xem. Trên bàn có một đĩa anh đào tươi, hắn rút cuống thảy vào miệng, nhè ra hạt anh đào nho nhỏ.
Tiếng tấu nhạc hoà với gió và tiếng nước, thực sự như chuông ngọc leng keng, trong trẻo vui tai.
Nghe một hồi, Tống Đàn bắt đầu thấy buồn ngủ. Dạo này hắn hay mất ngủ, đến đêm là đầu óc cứ như vở kịch đang diễn, rối ren huyên náo.
Tống Đàn ngáp một cái, ngả mình xuống giường nằm, một tay vẫn phe phẩy quạt, từ từ nhắm mắt lại.
Tuyên Tuy tới đúng lúc trông thấy cảnh này: Tống Đàn gối lên gối mềm, mấy sợi tóc bị gió thổi rủ xuống bên má, tay vẫn cầm chiếc quạt tròn đặt hờ trên mép trường kỷ, cổ tay dưới lớp lụa mỏng trắng mịn, lờ mờ hiện lên đường gân xanh nhạt.
Tuyên Tuy khoát tay ra hiệu cho mọi người lui hết, hạ hết rèm mành bốn phía đình, chỉ còn vài chú chim nhỏ đậu trên ngọn cây nghiêng đầu nhìn vào trong.
Y ngồi bên trường kỷ, cẩn thận cầm chiếc quạt tròn suýt rơi xuống đặt lên bàn, rồi nắm lấy một bàn tay của Tống Đàn, xoa vuốt từ đầu đến cuối thật lâu.
Tay của Tống Đàn không lớn, cổ tay thon dài, hai bàn tay chồng lên nhau cũng chỉ vừa đủ nằm trọn trong tay y. Hắn vốn chẳng thích làm mấy chuyện này, mỗi lần đều phải để Tuyên Tuy nửa dỗ nửa ép.
Rõ ràng bên hồ mát mẻ là thế, vậy mà người Tống Đàn lại toát mồ hôi. Sau khi tỉnh lại, hắn đã bị Tuyên Tuy ôm trong lòng, cả người lười nhác không còn chút sức lực.
"Thần muốn ra khỏi cung một chuyến," thừa lúc Tuyên Tuy tâm trạng đang tốt, Tống Đàn nói, "Trước khi cửa cung khoá vào ban đêm, nhất định sẽ quay về."
Tuyên Tuy tựa vào gối, một tay mân mê tóc Tống Đàn, nhàn nhạt nói: "Đi đi, ta sẽ chọn mấy người đi theo ngươi."
Tống Đàn vội gật đầu, nép sát vào Tuyên Tuy, giọng khe khẽ: "Tạ ơn bệ hạ."
Sáng hôm sau, Tống Đàn hầu hạ Tuyên Tuy dùng xong điểm tâm mới thay y phục xuất cung. Lúc sắp lên đường thì bị người ngăn lại.
Người đến là Dương Tứ Hoà, sắc mặt hoảng hốt, thần thái lo lắng. Hắn thấy Tống Đàn thì hành lễ trước rồi mới tiến lên hỏi nhỏ: "Công công định ra khỏi cung sao?"
Tống Đàn đứng bên xe ngựa, đã thay thường phục: "Có chút việc vặt cần xử lý."
"Ta có chuyện này muốn cầu xin công công giúp đỡ." Dương Tứ Hoà hạ giọng nói.
Dương Tứ Hoà là người Giang Tây, vì nhà nghèo mà vào cung, đã ở đây hơn mười năm. Sau này được điều đến hầu hạ bên cạnh Thái hậu, mới liên lạc lại được với người nhà cũ. Lúc ấy cha mẹ đều mất, chỉ còn đại ca có một nữ nhi, tên là Dương Hoan.
"Mùa đông năm ngoái, huynh trưởng của ta đưa cả nhà lên kinh thành thăm ta, chẳng ngờ gặp hỏa hoạn khi trú tại khách đ**m, cha mẹ con bé đều mất." Dương Tứ Hoà cúi đầu lau mắt, nói: "Không có cha mẹ, người trong khách đ**m liền bán luôn con bé đi. Ta phải vất vả lắm mới dò ra được tung tích, hiện giờ Dương Hoan đang làm thiếp trong một nhà phú hộ ở kinh thành.
Trước đó, ta đã nhờ người đứng ra kiện tụng, chuộc thân cho con bé, chỉ là bây giờ chưa có nơi nào để an trí."
Tống Đàn hỏi: "Ngươi muốn ta làm gì?"
Dương Tứ Hoà lấy từ trong tay áo ra một phong thiếp: "Hiện giờ cháu gái ta vẫn đang ở nha môn Thuận Thiên phủ, mong công công cầm thiếp này đến đón con bé, đưa đến căn nhà ở phường An Bình mà ta đã sắp xếp sẵn. Ngài chỉ cần phái người hộ tống là được."
Khác với người khác, để tránh điều tiếng, nhiều năm qua Dương Tứ Hoà chưa từng xuất cung, đến việc đón cháu gái như vậy cũng chỉ có thể nhờ người khác giúp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!