Sau khi trở về cung, Tống Đàn bị nhốt trong một tĩnh tọa thất bên trong Thái Cực điện. Nơi đó rất nhỏ, dài ba bước rộng ba bước, vuông vắn, ở giữa đặt một chiếc ghế. Phía sau ghế có một khung cửa sổ, nhưng đã bị phủ vải đen, không lọt nổi một tia sáng.
Trong thất tối om như một chiếc lồng chim phủ kín vải đen, vừa nhìn thấy nơi ấy, Tống Đàn đã mất khí thế mà cúi đầu nhận sai.
Tuyên Tuy khẽ vuốt má hắn, dịu giọng nói: "Biết sai rồi à?"
Tống Đàn gật đầu lia lịa: "Thần biết sai rồi, sau này tuyệt đối không tái phạm nữa."
"Vậy thì tốt," Tuyên Tuy gật đầu, sau đó lại nói: "Nhưng đã làm sai, thì phải bị phạt."
Y gỡ tay Tống Đàn đang níu lấy mình ra, ra lệnh cho người nhốt hắn vào bên trong.
Tống Đàn chán nản ngồi xổm dưới chân ghế, trong cái không gian chật hẹp ấy, chỉ cần đi vài bước là đụng tường. Xung quanh không ánh sáng, cũng không ai trò chuyện, mở mắt hay nhắm mắt đều là một màu đen, Tống Đàn cảm thấy mình chẳng khác nào người mù.
Tuyên Tuy có định nhốt hắn cả đời ở đây không? Lỡ sau này hắn mù thật thì sao? Có ai đó đến nói chuyện với hắn đi, hoặc một con mèo, một con chuột, có chút động tĩnh gì đó cũng được mà…
Tống Đàn đứng lên lại ngồi xuống, trong không gian hẹp ấy, hắn quay mấy vòng đã thấy choáng váng. Khi hắn cảm thấy chân mình bắt đầu sưng vì ngồi quá lâu, một tia sáng le lói xuyên qua tấm vải đen—cánh cửa nhỏ ấy đã mở.
Tống Đàn không chờ nổi mà lao lên, người đến lại là Tinh Vân và Tinh Lan, trong lòng Tống Đàn có chút thất vọng, bèn hỏi: "Bệ hạ đâu?"
"Bệ hạ đã lên triều rồi, chỉ dặn bọn nô tỳ đến đón ngài về."
Tống Đàn ngước nhìn bầu trời ngoài kia, vừa đúng lúc bình minh.
Hắn chỉ bị giam một đêm, nhưng đêm ấy dài đằng đẵng đến mức khiến hắn phải sợ hãi hồi khi tưởng lại.
Vài ngày sau đó, Tuyên Tuy không đến. Tống Đàn đếm đếm số vàng bạc mình tích cóp được, lòng nghĩ e là mình sắp thất sủng rồi.
Một trận mưa xuân đổ xuống, hoa đào hoa mơ trong vườn đua nhau nở rộ, hồng hồng trắng trắng, đẹp không sao tả xiết.
Tống Đàn đi ra ngoài vào lúc chạng vạng tối, đi thẳng một mạch đến Tây Trực phòng. Bên cạnh cây hoè lớn, hắn đẩy cửa gian phòng từng thuộc về mình.
Trong phòng tràn ngập mùi bụi bặm, vì không đốt lò sưởi nên lạnh đến mức như có thể ngưng đọng nước. Tủ rương đều trống trơn, chẳng còn gì cả. Trong ngăn kéo còn sót lại hai đoạn nến dở, Tống Đàn lấy chúng ra, lúc rời phòng thì khắp nơi đã lên đèn.
Cây hoè ngoài cửa đang đâm chồi, chờ thêm một thời gian nữa, ra hoa, lại là món ngon rồi.
Tống Đàn châm nến đặt vào lồng đèn, cầm theo đi về phía Sùng Trí điện. Phía sau Sùng Trí điện là một rừng hải đường, mới vừa nhú cành. Tống Đàn đi đến bên hồ Thái Dịch trước điện, ngồi xổm trên tảng đá mà ngẩn người.
Đó là một đêm xuân hơi lành lạnh, Tống Đàn vừa thấy tay chân bắt đầu tê lạnh thì phía sau có người phủ lên hắn một chiếc áo choàng.
Tống Đàn giật mình quay lại, thấy Tuyên Tuy đang đứng bên tảng đá, ánh mắt đen đậm như màn đêm lặng lẽ nhìn hắn.
"Bệ hạ." Tống Đàn không đứng dậy, ngẩng đầu nhìn hắn.
Tuyên Tuy hơi cụp mắt: "Làm gì ở đây?"
"Thần…" Tống Đàn nói, "Tùy tiện đi dạo thôi, trong phòng bí bức quá."
"Trong phòng bí, hay trong cung bí?" Tống Đàn nghe thấy Tuyên Tuy cười khẽ một tiếng.
Hắn không dám đáp, im lặng mím môi.
"Cung này thật sự khó chịu đến vậy sao?" Một lúc lâu sau, Tuyên Tuy lại hỏi.
Tống Đàn nhớ lại lần trước mình trả lời kiểu gì cũng sai, liền cẩn thận đáp: "Bệ hạ thấy thế nào ạ?"
Tuyên Tuy nhìn ánh mắt rụt rè của hắn, bỗng thấy buồn cười.
Y đứng thẳng người bên hồ Thái Dịch, gió đêm thổi tung mái tóc và vạt áo, khiến y lúc này trông chẳng giống bậc thiên tử, mà như một ẩn sĩ rời xa trần thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!