Chương 22: (Vô Đề)

Sau Tết Nguyên Tiêu không lâu, Vĩnh Gia liền đề cập với Thái hậu rằng cô bé muốn xuất cung, đến phủ công chúa để ở.

Thái hậu hết sức kinh ngạc, vội truy hỏi có phải trong cung có ai làm gì khiến nó ấm ức hay các cung nhân hầu hạ không chu đáo. Vĩnh Gia đều lắc đầu, chỉ kiên quyết nói muốn rời cung.

Thái hậu không còn cách nào, trước hết chỉ biết trấn an cô bé, rồi tự mình đến gặp Hoàng đế để thương lượng.

Trong điện Thái Cực, Hoàng đế đang ngồi trước án phê tấu chương, Tống Đàn đứng một bên, thả hương liệu vào lư hương đồng khắc hình mãnh thú.

Thái hậu vừa tới, Hoàng đế lập tức đứng dậy, nghênh đón bà lên thượng vị. Vừa ngồi xuống, Thái hậu đã nắm lấy tay Tuyên Tuy, nói gấp gáp: "Vĩnh Gia nói nó muốn rời cung, chuyển đến phủ công chúa ở. Con mau khuyên nó đi!"

Tuyên Tuy khẽ nhíu mày, ánh mắt chuyển sang Tống Đàn: "Nó muốn rời cung à?"

Tống Đàn mím môi, khom người nói: "Thần không biết chuyện này."

"Vậy chắc là Trang phi dạy nó rồi." Tuyên Tuy trấn an Thái hậu, bảo: "Truyền Vĩnh Gia tới."

Không lâu sau, Vĩnh Gia công chúa đến điện Thái Cực. Lúc này đang là tháng Giêng, thỉnh thoảng còn lác đác tuyết rơi, trời lạnh giá, chưa có dấu hiệu chuyển ấm. Vĩnh Gia ôm lò sưởi tay, khoác áo choàng, bước vào điện, cung kính hành đại lễ với phụ hoàng.

Tuyên Tuy nhìn cô bé một lúc rồi mới cho đứng dậy.

Khi Vĩnh Gia đứng dậy, Tống Đàn đang đi ra ngoài, hai ánh mắt thoáng giao nhau trong chớp mắt, rồi lại nhanh chóng tránh đi.

"Con qua năm mới mới chín tuổi đầu, đã vội rời cung như vậy sao?" Tuyên Tuy ngồi trên ngự toạ, dò xét đại nữ nhi của mình.

Vĩnh Gia nhìn thẳng vào ánh mắt hoàng đế, chậm rãi gật đầu.

"Con đã nghĩ kỹ rồi," nó nói, "không phải vì chịu uất ức trong cung, cũng không phải vì cung nhân không chu đáo."

Tuyên Tuy thong thả đáp: "Không ở bên trẫm và Thái hậu, chúng ta một lúc nào đó có thể không nhớ tới con, sẽ có sơ suất." (ý bảo cô bé không ở cung, không thường gặp mặt, lúc có gì tốt có thể sẽ quên mất cô bé, sẽ bị tủi thân vv)

"Nhưng con không thể ở mãi trong cung," Vĩnh Gia cúi đầu nói, "sớm muộn gì cũng phải ra ngoài. Con chỉ cảm thấy bên ngoài tốt hơn, tự tại hơn ở trong cung."

Dưới ánh nhìn chăm chú của phụ hoàng, thân mình Vĩnh Gia dần cứng đờ, cô bé gần như không thể khống chế nỗi sợ đang dâng lên trước người cha này.

"Thôi được." Tuyên Tuy rốt cuộc cũng buông lời, mặc kệ Thái hậu phản đối:

"Nếu con muốn ra cung, vậy muốn xin trẫm điều gì không?"

Vĩnh Gia thở phào nhẹ nhõm, đáp: "Con muốn có một vị Trưởng sử, một nữ quan, còn cần tướng quân và hộ vệ."

Thái hậu cũng đầy bất ngờ nhìn cháu gái mình – từng lời, từng cử chỉ đều vượt khỏi dự liệu của bà.

Tuyên Tuy nói: "Nữ quan thì con tự chọn, Trưởng sử sẽ do trẫm an bài, còn hộ vệ sẽ chọn từ tiền vệ phủ quân. Theo lệ cũ, Đông cung của thái tử có bốn mươi hộ vệ đeo đao, con được phân nửa, lập ty hai mươi người."

Trong từng lời nói của hoàng đế, Vĩnh Gia cảm thấy bản thân mình dần dần trở nên sung túc, trong lòng căng thẳng cũng trỗi dậy niềm vui – tương lai rồi sẽ tốt hơn hôm nay.

Tuyên Tuy chấp thuận mọi yêu cầu của nó. Sau cùng, y bỗng hỏi: "Vĩnh Gia, con định đoạn tuyệt với trẫm sao?"

Vĩnh Gia khựng lại, dưới ánh mắt đầy lo lắng của Thái hậu, cô bé lặng đi một lúc lâu không phản ứng.

"Vĩnh Gia không dám," cô bé quỳ xuống hành đại lễ. Trong điện Thái Cực rộng lớn, bóng dáng cô bé nhỏ bé đến đáng thương, "Phụ hoàng vĩnh viễn là phụ hoàng của Vĩnh Gia."

Vĩnh Gia rời đi. Tuyên Tuy trầm mặc hồi lâu, đến mức khiến Thái hậu không nhịn được mà lo lắng.

Tuyên Tuy lắc đầu, đích thân tiễn Thái hậu về Từ Ninh cung, nhẹ giọng nói: "Mẫu hậu nói đúng, Vĩnh Gia quả thực rất giống trẫm."

Bên ngoài điện Thái Cực, Vĩnh Gia cùng những người khác đang chờ Tống Đàn. Tống Đàn khoác áo choàng, từ xa chậm rãi bước tới, y phục màu xanh lục của hồ nước khiến hắn trông như một cành trúc mọc giữa nền tuyết. Dáng vẻ và thần thái của hắn khác biệt rất nhiều so với lần đầu Vĩnh Gia gặp, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực, giống như một công tử nhà quyền quý, ăn sung mặc sướng.

"Phụ hoàng đã cho phép ta rời cung rồi," Vĩnh Gia nói: "Phủ công chúa đã hoàn thành trước Tết, chỉ còn chỉnh trang đôi chút là có thể dọn vào ở, Lục Y tỷ ta cũng sẽ mang theo, để tỷ ấy làm nữ quan trong phủ công chúa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!