Vào đầu tháng Chạp, việc trong cung lại càng thêm bận rộn. Mồng tám, cung đình nấu cháo Lạp Bát – nồi cháo gồm gạo tẻ thượng hạng, nếp dẻo, mè đen, táo đỏ được nấu sền sệt. Trước hết là dâng lên trước Phật, rồi đến tặng cho các phi tần, ngay cả cung nhân cũng được ban thưởng phần dư. Sau đó là quét dọn cung thất, lau chùi đồ ngọc vàng bạc để chuẩn bị đón năm mới, kéo dài cho đến ngày hai mươi ba cúng Táo quân.
Năm nay không có Hoàng hậu, đệ đệ của Thục phi lại phạm tội, vì thế do Triệu phi dẫn các phi tần làm lễ. Hoàng đế chỉ xuất hiện một lúc rồi rời đi.
Đến ngày hai mươi bốn, trong cung bắt đầu đốt pháo, treo đèn vạn thọ. Trên núi Vạn Tuế dựng nên một ngọn núi đèn, đêm xuống sáng rực như ban ngày. Ngày hai mươi tám, Hoàng đế đích thân đến Thái miếu tế tổ.
Sáng ba mươi tháng Chạp, hoàng đế thiết triều như thường lệ, ban thưởng cho bá quan văn võ, rồi trở về phê duyệt tấu chương, chuẩn bị cho cung yến vào buổi tối.
Hôm đó tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng, dù thời tiết không tốt nhưng bầu trời lại không u ám. Trong cung liên tục vang lên tiếng pháo nổ, những chiếc đèn hoa cao mấy trượng đã được treo lên, hình dáng cơ bản đã rõ ràng.
Tinh Vân bưng một khay đầy thỏi vàng thỏi bạc đến cho Tống Đàn xem, chuẩn bị để cho hắn ban thưởng cho người dưới.
Vì mấy thỏi vàng bạc này, Tống Đàn tiếc của mà phải móc ra mấy trăm lượng bạc. May mà kỹ nghệ của xưởng đúc bạc rất tinh xảo, từng thỏi bạc đều tăm tắp, hoa văn tỉ mỉ, trông đẹp chẳng khác nào trâm hoa cài trên đầu các cô nương.
Ngoài ra còn có những món vui mắt như hạt dưa vàng lá bạc, Tống Đàn bốc hai nắm bỏ vào hầu bao của mình, lại bốc thêm hai nắm đưa cho Tinh Vân và Tinh Lan. Số còn lại, hắn nhờ Tinh Lan chia cho các cung nhân bên dưới, mỗi người được phần nhiều một chút cũng không sao.
Phân phó xong, Tống Đàn đi vòng ra trà thất sau điện Thái Cực, quả nhiên thấy Lục An đang ở đó, cùng một tiểu thái giám ngồi sưởi ấm bên bếp lò.
Tống Đàn vừa đi đến, tiểu thái giám liền đứng lên giúp hắn cởi áo hồ cừu. Tống Đàn gật đầu cảm ơn, tiểu thái giám hiểu ý lui ra ngoài.
Lục An đứng dậy rót trà mời, bảo hắn ngồi xuống sưởi ấm.
Tống Đàn ôm chén trà trong tay, lấy từ trong ngực ra một túi thơm đựng thỏi bạc, nói: "Cái này, ta mạn phép đưa ngươi một phần, cảm tạ ngươi những ngày qua đã chăm sóc. Không có ý gì khác, ngươi đừng suy nghĩ nhiều."
"Có tiền thưởng thì tốt rồi, nói gì mà suy nghĩ với chẳng không." Lục An vốn ít nói, nhưng một khi vui vẻ thì giọng điệu cũng khiến người khác thấy dễ chịu.
Ngoài cửa có tiếng rèm lay động, Đặng Vân mặc bộ áo gấm dệt kim, khoác áo choàng hình hạc, phủ đầy tuyết bước vào.
"Tiền thưởng gì đó, có phần của ta không?"
Thái giám theo hầu liền giúp gã cởi áo, Đặng Vân phẩy tay đuổi người lui xuống, rồi tự mình ngồi xuống bên cạnh Tống Đàn.
Tống Đàn cười nói: "Ta nào dám thưởng cho Đặng công công."
Đặng Vân cười khẩy một tiếng, vươn tay giật lấy túi thơm của hắn.
"Ngươi lấy ít thôi, ngươi đâu thiếu bạc." Tống Đàn giữ chặt túi.
Đặng Vân chỉ rút ra một thỏi bạc nhỏ, nói: "Xem ngươi keo kiệt kìa, lấy một thỏi là được rồi, coi như lấy chút vận may từ ngươi."
Tống Đàn cười hì hì hai tiếng, lại không biết moi từ đâu trong người ra một nắm thịt khô, đem nướng trên lò, chia cho Lục An và Đặng Vân.
"Một năm nữa lại trôi qua rồi." Tống Đàn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết trắng bay dày đặc, không khỏi cảm thán một câu.
Đến tối, đèn cung treo khắp nơi. Dù là một đêm tuyết rơi, cả hoàng cung vẫn sáng như ban ngày. Trên núi Vạn Tuế phía xa, pháo hoa nổ không ngừng, những đóa hoa rực rỡ nơi chân trời chưa từng ngớt.
Cung yến hoàng đế và Thái hậu ngồi chủ vị, phía dưới lần lượt là các phi tần, hoàng tử và công chúa. Hoàng đế không có huynh đệ, tông thất cũng không đông, chỉ có mấy vị Trưởng công chúa và Đại Trưởng công chúa đang cùng Thái hậu chuyện trò.
Vĩnh Gia an tĩnh ngồi tại chỗ, mặc áo ngắn dệt kim màu hải đường, bên dưới là váy dài đỏ thắm thêu hoa bướm. Trên đầu cài một đôi trâm hoa mai kết bằng vàng và ngọc trắng, tuổi còn nhỏ nhưng đã có dáng vẻ đoan trang quý khí. So với hai vị hoàng tử đang cùng mẫu phi trò chuyện vui vẻ trước mặt hoàng đế, cô bé có vẻ trầm lặng hơn nhiều.
Thái hậu gọi cô bé đến bên, đứng cạnh Thái hậu, nâng chén rượu chúc mừng hoàng đế.
Tuyên Tuy uống rượu, dặn người dâng chè trôi nấu bằng sữa ngọt cho các hoàng tử công chúa, nhưng không yêu cầu chúng uống rượu.
Tống Đàn đứng bên cạnh Tuyên Tuy, có thể nhìn rõ hết mọi người ngồi trên tiệc. Trong số các phi tần chốn hậu cung, có người đối với hắn mang vẻ khinh ghét chán ghét, như Thục phi, cũng có người làm như chuyện không liên quan đến mình, không hề để lộ sắc mặt, như Triệu phi.
Dương Tứ Hòa không dám làm gì gây chú ý trước mặt hoàng đế trong tình cảnh thế này, dứt khoát nấp luôn ở phía sau, không bước ra.
Tống Đàn nghĩ có lẽ mình cũng nên lui ra ngoài, ánh mắt của Thục phi như kim châm, muốn đâm chết hắn vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!