Tống Đàn trở lại hoàng cung vào lúc chạng vạng, khắp nơi trong cung đều đã lên đèn. Đông Noãn Các sáng rực ánh nến, cung nữ và thái giám mỗi người một việc, không hề phát ra một tiếng động.
Tống Đàn bước vào trong thấy Tuyên Tuy đang lười biếng dựa vào ghế dài đánh cờ một mình.
Y ngẩng đầu, trông thấy Tống Đàn ôm mấy cành mai sáp trong lòng, cười nói: "Vẫn còn nhớ mang đồ cho trẫm à?"
Tống Đàn đưa cành mai cho y xem: "Đây là mai trong vườn Quỳnh Đài biệt viện, hôm nay nô tài đến thì thấy nụ đã bung rồi."
Tuyên Tuy đón lấy cành mai, hương mai lạnh buốt, còn mang theo chút hàn ý rùng mình của tuyết tan. Y phủi đi vài mảnh băng vụn trên nụ hoa, sai người mang một bình mai đến, cắm hoa vào chiếc bàn thấp bên bức tường trắng.
Tà áo và giày của Tống Đàn bị tuyết tan làm bẩn cả, Tinh Vân và Tinh Lan giúp hắn thay áo khoác, rồi mang nước nóng tới rửa chân.
Chân Tống Đàn lạnh buốt, vừa ngâm vào nước nóng đã rùng mình một cái. Ngâm một lát hắn mới cảm thấy hai chân bắt đầu ấm lên, thân thể cũng không còn lạnh như trước. Tinh Lan mang thuốc mỡ chống tê cóng đến, Tống Đàn co chân, từ từ bôi lên.
"Biết chơi cờ không?" Tuyên Tuy hỏi hắn.
Tống Đàn dùng khăn lau tay: "Không biết."
"Học đi." Tuyên Tuy hạ một quân cờ, "Trẫm dạy ngươi."
Tống Đàn chẳng có tinh thần gì, co chân ngồi trên ghế dài, đôi mắt trông thế nào cũng thấy tội nghiệp: "Nô… nô tài không muốn học, cũng học không được."
Tuyên Tuy nhìn bộ dạng này của hắn mà buồn cười, cũng không ép hắn học cờ nữa, chỉ vẫy tay gọi lại gần.
Tống Đàn bò qua từ bên trong ghế dài, chậm rãi tựa sát vào bên người Tuyên Tuy.
Tuyên Tuy sờ mặt hắn, cứ tưởng sẽ chạm phải nước mắt đầy mặt, nhưng mặt Tống Đàn khô ráo, trên mí mắt rũ xuống chỉ hiện lên chút buồn ngủ.
Tuyên Tuy thực lòng cảm thán: "Ngươi còn không tim không phổi hơn cả trẫm tưởng."
"Nô tài làm sao mà…" Tống Đàn lầm bầm, "Vừa về mà ngài đã mắng nô tài."
"Rõ ràng nghe hiểu" Tuyên Tuy khẽ cười, "Còn giả ngốc."
Hôm nay Tuyên Tuy không còn là người dễ dàng bị Tống Đàn lừa phỉnh nữa. Tống Đàn rúc vào áo y, dựa lên vai mà chẳng nói một lời.
Hắn có hơi khổ sở, nhưng chẳng rõ mình khổ sở vì điều gì.
Tâm trạng này của hắn, Tuyên Tuy nhìn còn thấu suốt hơn. Người khi đối diện với núi cao sẽ thấy bản thân như hạt bụi — Thẩm Tịch là ngọn núi cao ấy, còn Tống Đàn là kẻ chẳng làm nổi quân tử nhưng lương tâm cũng chưa hoàn toàn chai sạn.
"Muốn uống rượu không?" Tuyên Tuy hỏi.
Y vừa dứt lời, Tống Đàn đã thèm rượu rồi.
Tuyên Tuy giơ tay, Lục An bèn dâng lên rượu nóng đã hâm sẵn. Tống Đàn ân cần rót rượu cho Tuyên Tuy, Tuyên Tuy chỉ nhận một chén, cầm trong tay nhấp từng ngụm. Ngược lại, Tống Đàn hiếm khi có cơ hội được uống rượu, chẳng bao lâu đã cảm thấy mặt mày lâng lâng. Hắn dựa vào bàn vuông làm đổ hết cả quân cờ.
"Nhặt lên đi." Tuyên Tuy nói.
Tống Đàn quỳ nửa người trên giường dài nhặt mấy quân cờ rơi xuống đất. Ở góc trường tháp có một hộp gấm, Tống Đàn kéo ra, hỏi: "Cái này là gì vậy?"
Tuyên Tuy cười nhìn hắn: "Mở ra xem đi."
Tống Đàn liếc y một cái, mở hộp gấm ra — bên trong là chiếc áo làm từ những viên trân châu lớn nhỏ xen kẽ, xếp thành lớp lớp rất bắt mắt.
"Nhìn cũng xinh đẹp đấy, sao không mặc vào?" Tuyên Tuy cười hỏi.
"Cái này, cái này…" Tống Đàn lắp bắp: "Trân châu lạnh quá, lại còn cấn người nữa."
Tuyên Tuy đặt chén rượu xuống, nhặt lấy một chiếc vòng bạc "cạch" một tiếng khóa vào cổ tay Tống Đàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!