Đông Noãn các của Thái Cực điện, sát tường phía bắc đặt một bộ trường kỷ bằng gỗ tử đàn chạm rồng, phía trước là ngự án, trên án chồng chất mấy bản tấu chương. Bên cạnh ngự án, lư hương khắc linh thú nhả từng làn khói mỏng, tỏa ra hương Tô Hợp nhẹ nhàng. Trên nền đất trải thảm gấm màu đỏ tươi thêu chỉ vàng, hoa văn tứ hợp như ý; băng giám bằng gỗ trắc đặt mấy khối băng vuông, giữ lạnh trái cây và điểm tâm đủ loại.
Hoàng đế ngồi sau ngự án, đầu ngón tay thon dài cầm bút lông, đầu bút chấm chu sa. Y đọc tấu rất nhanh, nhưng mỗi khi hạ bút đều chắc chắn như đinh đóng cột, bút lực cứng cáp mạnh mẽ, không hề có vẻ ngập ngừng do dự.
Từ sau khi Thang Cố rớt đài, nội các không dám tự tiện làm chủ nên phần lớn công việc đều phải do Hoàng đế đích thân chấp bút. May mà y còn trẻ, lại siêng năng cần chính, sự vụ lớn nhỏ xử lý đâu ra đấy. Một đế quốc lớn như vậy, mỗi một đạo thánh chỉ đều xuất từ tay y.
Một tiểu thái giám rón rén bước tới, thay trà cho Hoàng đế. Trà là Long Tỉnh, Hoàng đế cầm lên nhưng không uống, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Hôm nay đến phiên ngươi trực sao?"
Lục An đáp: "Tâu bệ hạ, hôm nay vốn là Tống Đàn trực, nhưng hắn vừa chịu phạt xong, nên mới đổi sang nô tài."
Hoàng đế đặt chén trà trở lại, kêu hắn kể lại cẩn thận.
Lục An bèn đem mọi chuyện kể lại đầu đuôi: Khôn Ninh cung rối loạn thế nào, Đặng Vân bắt Tống Đàn làm người chịu tội đánh trượng thị uy ra sao.
Hoàng đế nghe xong không nói gì, chỉ khẽ phân phó: "Đổi trà thành băng dương mai."
Trời hạ oi ả, nắng rọi mặt đất nóng đến bỏng chân. Mấy tiểu thái giám đang hóng mát dưới bóng cây bị quát tháo gọi ra, cùng nhau đi bắt mèo.
Trong cung có rất nhiều mèo rừng, vì trước đây Chưởng ấn Ti Lễ giám Hạ Minh Nghĩa yêu mèo nên không cho ai xua đuổi hay đánh mắng chúng. Nhưng giờ ông đã thất thế, đến cả bầy mèo từng được ông che chở cũng sắp gặp tai họa.
Hoàng đế tỉnh giấc trưa, Đặng Vân vào hầu hạ. Gã đích thân bưng thường phục tay hẹp thêu rồng xanh đá, hầu Hoàng đế thay y phục, lại khom lưng buộc đai lưng cho y.
Hoàng đế thân hình cao lớn, vai rộng eo thon, dung mạo phi phàm, Đặng Vân đứng trước mặt y càng không dám thở mạnh.
Nắng bên ngoài gay gắt đến mức lá cây cũng rũ rượi. Hoàng đế cầm khăn ướt lau tay, chậm rãi nói: "Khôn Ninh cung bên đó, truyền thái y túc trực, nhất định phải đảm bảo long thể Hoàng hậu vô sự."
"Đại công chúa phong hiệu Vĩnh Gia, ban gia phong thực ấp tám trăm hộ. Ngươi chọn nơi thích hợp trong kinh thành, xây phủ công chúa cho nàng."
Hoàng đế dặn tiếp: "Dạo này để nàng ở lại bầu bạn bên Hoàng hậu, không được để ai nói năng bậy bạ trước mặt nàng."
Đặng Vân bước lên lĩnh mệnh: "Nô tài tuân chỉ."
Giọng điệu Hoàng đế bỗng chuyển, lạnh nhạt hỏi: "Nghe nói mấy hôm nay Ti Lễ giám náo nhiệt lắm, chưởng sự rất đắc ý phải không?"
Tim Đặng Vân khẽ run, gã ngẫm nghĩ một hồi, bắt chước bộ dáng Hạ Minh Nghĩa khi xưa, cười nịnh mà rằng: "Đều nhờ ơn đức của chủ tử."
Hoàng đế lắc đầu: "Câu đó trẫm nghe nhiều đến chán rồi, sau này đừng nói nữa."
Đây là tín hiệu rõ ràng—tuy Hoàng đế đã buông tha cho Hạ Minh Nghĩa, nhưng tuyệt không có ý để gã khôi phục quyền lực.
Đối với Đặng Vân mà nói, đây là tin mừng, nhưng gã chẳng dám thả lỏng chút nào, chỉ cúi người thấp hơn nữa, đợi Hoàng đế chỉ thị tiếp theo.
Hoàng đế liếc gã một cái, chậm rãi nói: "Đến mấy con mèo hoang mà cũng không dung nổi, ngươi quá cuồng vọng rồi đấy."
Nói xong, y tiện tay ném trả khăn cho gã.
Đặng Vân lập tức đón lấy, quỳ rạp xuống đất dập đầu: "Nô tài ghi nhớ hoàng ân dạy bảo."
Hoàng đế vượt qua gã, sải bước ra ngoài, lạnh nhạt căn dặn: "Trẫm dạy ngươi,
ngươi cũng phải biết học cho tốt. Lui xuống chuẩn bị thánh chỉ đi, chuyện ở Khôn Ninh cung, chớ để xảy ra sơ suất nữa."
Đợi Hoàng đế đi khuất, Đặng Vân mới đứng dậy, mồ hôi túa ra đầy trán. Gã không rõ rốt cuộc mình đụng phải điều gì kiêng kỵ, lại bị Hoàng đế khiển trách nặng lời như vậy.
Chỉ vì mấy con mèo? Gã thầm suy ngẫm, hay là vẫn là chuyện liên quan đến tàn dư của Hạ Minh Nghĩa?
Nghĩ đi nghĩ lại, gã bèn xoay người đi thẳng đến viện của Hạ Minh Nghĩa.
Hạ Minh Nghĩa đã ở cạnh Hoàng đế từ khi y còn nhỏ, trong toàn cung, không ai hiểu Hoàng đế hơn ông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!