Chương 19: (Vô Đề)

Mùa đông ngày ngắn, mỗi khi Tuyên Tuy dậy sớm vào triều thì trời vẫn chưa sáng. Cung nhân đốt đèn cầy, Tống Đàn hầu hạ Tuyên Tuy rửa mặt dùng bữa, nhìn y nhân lúc trời còn tối mà lên triều.

Còn một lúc nữa trời mới sáng, Tống Đàn vừa ngáp vừa vội vàng quay về Đông noãn các ngủ bù một giấc.

Màn giường được buông xuống, không còn chút ánh sáng nào lọt vào. Cửa sổ cửa chính đều đóng chặt, sợ bị người ngoài nhìn thấy trong Thái Cực điện nghiêm trang trang trọng này lại có một thứ không ra thể thống như Tống Đàn.

Tống Đàn ngủ một giấc thẳng đến khi trời sáng bừng. Ánh mặt trời chói chang chiếu lên cửa sổ làm bằng ngọc vân mẫu, phản chiếu tia sáng lóa cả mắt.

Trong phòng đốt lò than rất ấm, Tống Đàn khoác áo ngoài, chân trần đứng trên thảm lông, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết đọng chất ở góc tường, bên mái hiên còn đông cứng từng khối băng nhọn.

Tinh Lan vào đưa y phục, hắn ngồi xếp bằng trên giường luồn vớ vào chân, miệng hỏi: "Giờ nào rồi?"

"Còn một chốc nữa là bệ hạ sẽ bãi triều." Tinh Vân bưng nước nóng vào, Tống Đàn xắn tay áo rửa mặt.

Tinh Lan đứng bên cạnh, lấy ra một tờ danh sách từ trong tay áo, nói: "Đặng công công cho người gửi đến một số thứ."

Tống Đàn ngẩng đầu, nhận lấy tờ giấy trong tay Tinh Lan.

Mở ra xem mới biết, đây không phải là Đặng Vân trực tiếp đưa đồ tới, mà là có người đi cửa sau nhờ Đặng Vân đưa lễ vật cho Tống Đàn.

Tống Đàn thấy hơi lạ, hắn bèn sai người đưa đồ vào trong, muốn xem thử một chút.

Người đưa đồ là một vị hầu đang thế gia sa sút, lão hầu gia mất sớm, so với những công hầu đồng niên thì không thể sánh bằng. Bản thân ông ta chẳng có tài cán gì, đứa con trai thì thi cử mấy lần đều trượt, đành phải đi đường vòng, nhờ đó mà quen biết Đặng Vân.

Những thứ được đưa tới chủ yếu là tiền bạc vải vóc, kế đến là hương liệu. Nhưng trong Thái Cực điện chỉ được đốt hương Tô Hợp, nên những hương liệu này cũng chẳng dùng được. Còn lại là một ít mẫu thư pháp, có lẽ người kia biết từ chỗ Đặng Vân rằng Tống Đàn đang luyện chữ, nên gửi đến rất nhiều bút tích danh gia và văn phòng tứ bảo.

Tống Đàn xem lướt qua, ánh mắt dừng lại ở mấy xấp giấy.

"Loại giấy này…" Tống Đàn chợt ngẩng đầu hỏi Tinh Lan: "Những thứ này ta có thể giữ lại không?"

Tinh Lan còn chưa trả lời thì giọng của Tuyên Tuy từ phía sau truyền đến: "Thích cái gì? Trước giờ không thấy ngươi hỏi xin ai cái gì."

Tống Đàn vội đứng dậy đón, Tuyên Tuy xua tay, bước đến gần mấy xấp giấy.

"Giấy này có gì đặc biệt?" Tuyên Tuy hỏi.

"Cái này…" Tống Đàn lộ vẻ hồi tưởng, "là giấy quê nô tài làm ra."

Quê hương của Tống Đàn có núi, núi nhiều trúc, loại trúc tốt như thế rất thích hợp để làm giấy.

Trong làng của họ, nhà nào cũng biết làm giấy, cha mẹ của Tống Đàn cũng vậy. Trong ký ức tuổi thơ mơ hồ của hắn, luôn phảng phất mùi bùn đặc trưng từ nghề làm giấy.

"Trong làng có một tú tài có nữ nhi biết chữ, nàng ấy chép được một phương pháp làm giấy từ sách cổ, rồi làm ra loại giấy gọi là Diêu Hoàng." Tống Đàn nói: "Loại giấy này có màu trắng nhạt, mịn màng, chạm vào rất mềm, đắt hơn loại giấy thường, có thể bán được giá tốt."

Người trong làng nhờ nghề đó mà có một năm ăn nên làm ra. Nhưng đến mùa hè năm sau, Hoàng Hà vỡ đê, cả thôn bị nhấn chìm. Cha mẹ Tống Đàn chết trong dòng nước lũ, còn hắn thì theo đoàn dân chạy nạn đến kinh thành, rồi trăn trở mà vào hoàng cung. Chuyện sau này là thế.

Tống Đàn cầm một tờ giấy, giơ lên trước cửa sổ, phát ra tiếng sột soạt, "Không ngờ đã mười năm trôi qua, vẫn còn người làm được loại giấy này, mà còn làm rất đẹp."

Tuyên Tuy hỏi: "Ai đưa tới?"

Tống Đàn liếc nhìn tờ danh sách, "Là An Bình Hầu đứng ra, người đưa giấy là một quan viên của Hộ bộ tên là Trương Văn Thụy."

Lục An đúng lúc lên tiếng: "Trương Văn Thụy là tiến sĩ năm Vĩnh Ý thứ năm, trước giờ luôn bị điều đi các địa phương, năm nay mới được điều về kinh."

Tuyên Tuy gật đầu, sắc mặt như có điều suy nghĩ.

Tống Đàn cầm tờ giấy, sốt sắng hỏi y: "Loại giấy này nô tài có thể giữ lại không?"

Tuyên Tuy mỉm cười ôn hòa: "Giữ hết đi, chút đồ thế này thì có gì mà không được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!