Chương 17: (Vô Đề)

Mưa càng lúc càng lớn, dần dần thành thế mưa như trút nước. Một thái giám của Ti lễ giám đến tìm Đặng Vân, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng trống trải ấy.

"Ngươi còn không về à?" Đặng Vân nói, "Trời tối rồi, ngươi nên ở bên cạnh Bệ hạ mới phải."

Tống Đàn lúc này mới sực tỉnh, đáp một tiếng quay người ra cửa. Nhưng mới đi được vài bước lại sực nhớ mình quên mang dù, bèn quay lại lấy.

Đặng Vân sai tiểu thái giám đưa hắn về, nhưng Tống Đàn khoát tay: "Ta tự về được, không cần người đi theo."

Ngoài trời mưa xối xả, Tống Đàn vừa bước ra cửa đã bị gió hất tung nón rộng vàng. Hắn cúi đầu đè chặt ô, che kín nón rộng vành vội vàng biến mất trong màn mưa trắng xóa.

Trận mưa lớn như thế khiến đám thái giám cung nữ trên đường đều vội vã qua lại, chỉ có những thị vệ mặc áo mưa đứng lặng trong mưa, bất động như núi đá.

Rẽ qua một cổng cung, gần đến đoạn đường dẫn vào Thái Cực điện, Tống Đàn bất ngờ đụng mặt Hạ Lan Tín. Hạ Lan Tín mặc phi ngư phục, khuôn mặt lờ mờ trong màn mưa, nhưng ánh mắt dừng lại trên người Tống Đàn lại có sức nặng rõ rệt.

Mưa to như trút, bên cạnh Hạ Lan Tín có hai cấm vệ quân áo gấm che dù, đến một giọt mưa cũng không chạm vào được hắn. Theo sau còn có hai hàng cấm vệ khác, hắn dừng bước, cả đoàn liền đứng lại theo, khí thế áp đảo.

Tống Đàn khẽ tránh sang bên, hành lễ với Hạ Lan Tín: "Tham kiến Hạ Lan đại nhân."

Hạ Lan Tín nhướng mày: "Không dám."

Hắn lại như vậy, giọng điệu mỉa mai như thường. Tống Đàn định bước đi, nhưng Hạ Lan Tín vẫn đứng nguyên chỗ cũ: "Mưa lớn thế này, ngươi chạy ra ngoài làm gì?"

Tống Đàn ậm ừ: "Có chút việc riêng."

Y không nói rõ, nhưng Hạ Lan Tín lại biết rõ: "Đi tìm sư phụ ngươi?"

Tống Đàn giật mình ngẩng đầu: "Sao ngài biết?"

"Cũng là ta sơ sót," Hạ Lan Tín bật cười, "Trước khi đưa sư phụ ngươi đi Kim Lăng, quên không cho hai người gặp mặt lần cuối."

Lúc này, gương mặt Hạ Lan Tín khiến Tống Đàn thấy có phần đáng sợ. Y tái mét mặt: "Ngài… Giọng sư phụ ta…"

"Dĩ nhiên là do ta làm," Hạ Lan Tín đáp, "Sư phụ ngươi thông minh, chịu ngoan ngoãn uống thuốc. Những kẻ không thông minh bằng hắn, vùng vẫy không chịu uống, thì chỉ có thể nhét cục than nóng vào miệng, máu thịt be bét, nhìn mà chướng mắt."

Gió lớn thổi chiếc ô chao đảo, Tống Đàn không giữ nổi nữa, mưa cũng trút xuống làm hắn ướt sũng.

Hạ Lan Tín nhìn dáng vẻ chật vật của hắn, liền ra hiệu cho hai cấm vệ: "Hộ tống hắn về Thái Cực điện."

Hai cấm vệ vừa bước tới, Tống Đàn đã quay người bỏ chạy, thậm chí không kịp cầm ô. Mưa trong chốc lát đã dội ướt toàn thân hắn. Hạ Lan Tín nhìn bóng lưng đang chạy ấy, lúc này mới nhận ra, thì ra hắn gầy gò như vậy.

Tống Đàn cứ thế chạy một mạch về Đông Noãn Các. Tinh Vân thấy toàn thân hắn ướt đẫm trở về thì giật mình hoảng hốt. Tống Đàn cởi chiếc áo choàng ướt nhẹp ở cửa, Tinh Lan lập tức sai người chuẩn bị nước nóng và gừng để nấu canh giải cảm.

Còn chưa ngâm mình xong, Tống Đàn đã lên cơn sốt cao, mặt đỏ bừng, từng cơn toát mồ hôi lạnh.

Tuyên Tuy nghe tin Tống Đàn dầm mưa rồi phát sốt là vào khoảng chạng vạng, y xoa xoa trán, đến Đông Noãn Các.

Trời lúc này đã tối đen, bên giường đốt lò than đồng bốn chân, than bạc cháy rực, lò hương phảng phất mùi tô hợp hương, cửa sổ hé một khe nhỏ, tiếng mưa rơi lã chã vọng vào.

Tống Đàn nằm trên giường, ánh nến phủ một lớp sáng màu hoàng hôn mờ ấm lên khuôn mặt. Tóc xõa trên gối, ngủ rồi mà lông mày vẫn nhíu chặt, hàng mi dính ướt.

Tuyên Tuy ngồi bên giường, đưa tay sờ trán Tống Đàn, thấy trán và má nóng hầm hập, trong khi tay chân lại lạnh buốt, cổ áo dính đầy mồ hôi lạnh.

Tinh Vân và Tinh Lan đứng ở gian ngoài, vừa mới cho hắn uống thuốc xong. Tuyên Tuy hỏi: "Thái y nói thế nào?"

Tinh Lan đáp: "Thái y nói, công công Tống vốn đã có chứng gan khí uất kết, tâm thần bất an. Hôm nay có lẽ là bị kinh sợ, lại dầm mưa nhiễm phong hàn nên mới phát sốt cao như vậy. Thái y đã kê thuốc rồi, chắc tối nay sẽ hạ sốt."

: căng thẳng, buồn bực dồn nén trong lòng khiến khí huyết không thông

Tuyên Tuy gật đầu, phất tay ra hiệu cho họ lui xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!