Buổi tối, Đặng Vân đến Quỳnh Đài biệt viện. Vừa mới bước vào tiểu lâu đã nghe thấy bên trong vang lên tiếng hét của Tống Đàn, hét đến khàn cả giọng, thảm thiết vô cùng.
Đặng Vân giật mình, vội vàng đi vào, thấy trên tấm thảm nhung giữa sảnh có hai cô nương, một người giữ lấy tay Tống Đàn, người kia ấn vai hắn lại. Tống Đàn mồ hôi đầy đầu, liên tục kêu đau.
Thấy Đặng Vân bước vào, Tống Đàn vội nói: "Được rồi, được rồi, nghỉ một chút đi!"
Hai nàng bèn buông tay lui sang một bên, Tống Đàn ngồi bệt xuống đất, th* d*c từng hơi lớn.
Hắn mặc một chiếc trường sam lụa Hàng châu màu lam nhạt, tay áo hẹp, ngang lưng thắt một dải lụa, không khoác ngoại bào, khiến vòng eo thon dài và đôi chân càng thêm nổi bật. Đặng Vân rót một chén nước đưa cho hắn, hắn nhận lấy uống cạn trong một hơi.
Vạn Thiển thấy Tống Đàn mệt đến độ không động đậy nổi, bèn nói: "Hôm nay là ngày đầu, thế là được rồi."
Đặng Vân gật đầu, bảo Vạn Thiển và hai cô nương kia rời đi trước.
Một lúc sau Tống Đàn mới gắng gượng đứng lên, hỏi: "Quay về cung à?"
Đặng Vân lắc đầu: "Bệ hạ cho ngươi mấy ngày nghỉ, mấy ngày tới cứ ở lại đây, sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa rồi hẵng về."
Gã ngồi xuống một bên, nói: "Nói mới nhớ, ngươi ở ngoài cung mà không có lấy một căn nhà sao? Bằng không, trong cái góc bé tẹo của ngươi trong cung, thật chẳng xoay xở được việc gì."
Tống Đàn đấm đấm hai cái vào chân, ngồi lên chiếc ghế khác: "Ta lấy đâu ra tiền mà mua."
Đặng Vân liếc hắn một cái: "Có bao nhiêu tiền ngươi cũng đem ăn uống hết rồi, bảo sao không tích được chút tài sản nào."
Tống Đàn xua tay: "Đừng nhắc nữa, để ta nghỉ một chút đi."
Đặng Vân lắc đầu: "Ăn cơm trước đã."
Hiện giờ chỉ có hai người là Tống Đàn và Đặng Vân, không cần theo những quy củ phiền hà trong cung, hạ nhân mang nước nóng đến cho Tống Đàn rửa tay và mặt, sau đó trực tiếp dọn bàn bày cơm.
Một chiếc bàn bát tiên, bày bốn món trái cây, bốn món rau xào, một bát canh mướp hương lớn, ngoài ra ngay cả một bát cơm trắng cũng không có.
Tống Đàn cầm đũa, nhìn Đặng Vân: "Không có dính chút mặn gì hết à?"
Đặng Vân nâng chén trà: "Đây là thực đơn do Lưu thái y định ra, trước kia ngươi ăn quá tạp, trong người có uế khí."
Tống Đàn hít sâu một hơi, rồi lại chậm rãi thở ra. Hắn thực sự rất đói, đến sức nổi cáu cũng chẳng còn — tuy vốn dĩ hắn cũng chẳng hay nổi cáu.
Ăn xong, Đặng Vân cho lui mọi người, dẫn Tống Đàn lên lầu. Tầng dưới là nơi Tống Đàn nghỉ ngơi, trước giường trải một tấm thảm, trên đó đặt một chiếc rương gỗ đàn hương.
Tống Đàn bước tới mở chiếc rương gỗ, bên trong bày lộn xộn mấy quyển họa phổ và sách thêu. Y tiện tay lật một quyển ra xem, chỉ liếc một cái liền giật mình ném cả quyển sách đi.
"Cái này là gì?" Tống Đàn kinh nghi bất định nhìn về phía Đặng Vân.
"Mấy quyển sách xuân cung đồ thôi," Đặng Vân nói một cách thản nhiên, "đều là đồ trong cung cả, họa phổ, tranh thêu, túi thơm, còn có cái chạm khắc trên gỗ và đồ bạc nữa."
Tống Đàn đứng bật dậy: "Ngươi đưa ta cái này làm gì?"
"Ngươi nói xem làm gì?" Đặng Vân nói, "Ngươi tưởng ta gọi Vạn Thiển tới là để dạy ngươi múa thật à? Đây mới là chuyện chính đấy."
Ăn uống, tắm rửa, luyện tập, thứ nào không phải là để phục vụ cho chuyện trên giường?
Tống Đàn trừng mắt, xua tay lia lịa: "Thế này không được, Vạn Thiển cô cô là nữ nhân, sao có thể dạy ta cái đó được!"
"Thế nào, mai ta đến Nam Phong quán tìm cho ngươi hai người?" Đặng Vân hừ lạnh, "Ngươi không thấy bẩn à."
Tống Đàn chỉ liên tục nói không được, Đặng Vân liền nói: "Thật không được thì ngươi tự mình nghiên cứu đi, dù sao cũng chỉ là tranh vẽ, chẳng có chữ đâu."
Tống Đàn nhặt quyển họa phổ lên, ném trở lại rương, mơ hồ hỏi: "Thứ này thật có ích sao? Bệ hạ sẽ thích à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!